Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.
rất muốn nắm tay người đó. Khi ở bên cạnh vẫn xem nhẹ, nhưng từng chút nhỏ vụn li ti đã tràn ngập trong lòng.
Anh cảm nhận được sự thất thần của nàng, càng nắm tay chặt hơn, nàng bướng bỉnh muốn thoát ra lại bất lực, nhìn thoáng qua bầu trời bắt đầu tối dần, ủ dột, “Chúng ta từ trước đến giờ đều đi dưới bầu trời đầy sao lấp lánh. Lần cuối cùng này, mây đen dầy đặc, không thấy được bầu trời… Dương Miễn, kỳ thật sớm nên buông tay.” Trước kia mỗi khi nhớ tới những lời tuyệt tình như vậy, nàng cảm thấy nhất định sẽ lệ nóng vòng quanh kích động không thôi, nhưng lúc nói ra rồi mới phát hiện, thật sự không có gì lớn lao, ngay cả ánh mắt cũng chẳng mơ hồ, bởi vì trong lòng đã có sự yên ổn.
***** Bài thơ “Ngu mỹ nhân” có bản dịch như thế này:
Trăng thu rồi lại hoa xuân
Bao giờ sẽ hết hỏi chừng ai hay
Đêm qua lầu nhỏ gió lay
Việc qua có được bao người biết chăng ?
Lòng nghe sao những bâng khuâng
Nước xưa ngoảnh lại dưới trăng bao lần
Còn nguyên bệ ngọc, thềm lan
Mà nay thay đổi dung nhan đã nhiều
Hỏi người sầu được bao nhiêu ?
Sông xuân vẫn chảy một chiều về đông.
Trong phòng bếp đơn sơ, tiếng bếp lửa kêu tách tách, trong lửa mơ hồ truyền đến hương thơm của khoai lang nướng, lan toả bốn phía. Khoai lang là Cửu thúc gặp trên đường cho, Cửu thúc nhìn nhìn Dương Miễn như có điểm ấn tượng, cuối cùng rốt cục nhớ tới hỏi, “Người lần trước đến nhà cháu là bạn trai à?” Dung Ý cười cười bảo ông đừng hiểu lầm, bảo rằng anh đi công tác ở nước ngoài. Cửu thúc nghi hoặc nhìn Dương Miễn, có lẽ cảm thấy rất quen khiến cho Dung Ý buồn cười.
Hôm nay nhiệt độ không khí cực thấp, nàng sắp đông cứng chân đến nơi, cầm cặp sắt gắp than ra lăn qua lăn lai, cuối cùng cầm một cành củi không vẽ lung tung lên đất, vừa vẽ vừa cười. Trước đây nàng viết tên mình khắp bức tường vách đất, không hề suy nghĩ, còn thích thi với đám bạn xem ai viết chữ to nhất, không phải là đẹp nhất mà là to nhất, thật sự rất buồn cười. Lúc này ánh đèn ảm đạm buông chút ánh sáng, lơ đễnh một hồi bỗng nhận ra mình đang viết hai chữ ML, hết lần này đến lần khác. Hình như trước kia không biết có ai viết lên bảng “Ai ai ai yêu ai ai ai”, tính trẻ con như vậy thật không thể nề hà.
Anh ngồi một bên nhìn ánh lửa, không lên tiếng chỉ trầm ngâm hút thuốc. Anh đưa nàng đến cửa nhà thì bên ngoài tuyết bay tán loạn, trời lại tối nhìn không thấy đường đi, đường núi tuyết đọng lại thâm sâu, anh vai phủ đầy tuyết đứng ngẩng đầu nhìn nàng, thật lạnh thật tĩnh, cũng không phải không có nhà để về, dáng vè đáng thương khiến nàng xúc động. Nàng không phải kiểu người đồng tình tâm tràn ra, nhưng nhìn người ta không chối từ lao khổ đưa mình về tận cửa, mà trời lại đầy tuyết rơi như thế, cho dù không quen biết cũng không nỡ để người ta đi.
“Em vẫn hay nhớ tới cha sao?” Anh bỗng dưng nói một câu như vậy, thanh âm trầm thấp như lầm bầm trong miệng.
Nàng cũng không nói nhiều, anh gợi chuyện thì nàng đáp lại một hai câu, thực khách khí. “Thỉnh thoảng thôi…. Vẫn không quên được trước đây ngồi trên bàn học, ba ngồi ở cửa hút thuốc, khiến tôi bị nghẹn từng đợt ho khan, văng hết cả nước miếng lên sách vở.” Đó là những ngày bình yên, quyển vở trắng bày ra trước mặt, ba cuốn một điếu thuốc để hút, thường là hút một nửa sẽ dập đi, sau đó lại đốt lần nữa. Trong làn khói chỉ nhìn thấy bóng hình mơ hồ không rõ.
Bỗng nhiên nở nụ cười, cơ mặt co rúm lại thật dữ tợn, “Một ngày nào đó, anh sẽ khiến cho em phải hối hận vì hôm nay đã không lựa chọn anh!”
A tu la, ở trên trời hay dưới đất, tình nguyện tẩu hoả nhập ma cũng không muốn đạp đất thành Phật.
Hôm sau, lúc nàng tỉnh dậy đã là giữa trưa, trong phòng đã không còn bóng dáng Dương Miễn. Cũng tốt, trạng thái của anh như vậy, hai người căn bản là không có gì để nói. Thu thập mọi thứ trước khi đi, trước mặt trắng xoá tuyết cao đến tận ngang người, trời cao đất rộng một mảnh tịch liêu. Để đi đón xe, nàng vòng ra phía sau núi tìm đường . Giữa trưa, mặt trời chiếu xuống tuyết trắng chói mắt làm cho người ta gần như không thể mở nổi mắt ra. Đường núi vốn khó đi, tuyết rơi dầy lại càng thêm trơn trượt, tuyết bị người ta dẫm lên đi qua trộn lẫn với bùn lầy lội khó đi. Nàng nhặt một nhánh cây bên đường làm gậy chống mới có thể đi vững, mỗi lần đặt chân lên từng phiến đá phải cẩn thận từng chút một, mọi người đều nói chỉ một đoạn ngắn như vậy nhưng mấy ngày nay không biết đã bao nhiêu người ngã xuống đâu.
Nàng về đến huyện thành mới biết tối hôm qua bão tuyết nghiêm trọng như vậy, trong bản tin thời sự cũng nói là trận bão tuyết lớn nhất trong mười năm qua. Có rất nhiều căn nhà cũ ở vùng núi đã bị sụp xuống, chính quyền địa phương nhận chỉ thị của cấp trên chuẩn bị nhà ở tạm thời cho những hộ gia đình đó đến ở. Bác vẫn sợ hãi chưa thôi, thiếu chút nữa là chửi ẩm lên, nói là bị nàng doạ cho đến đau tim, cùng với dượng cả đêm không ngủ được vì lo lắng hãi hung. Nàng chỉ biết thành thật xin lỗi hai người, thấy trên bàn ăn xếp đầy thực phẩm