Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341944
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.
úc Vincent đưa nàng về nhà trời đã đổ mưa, nhiệt độ hạ xuống thấp lại càng lạnh lẽo hơn. Nàng về nhà bật điều hoà, không gian yên tĩnh chỉ có tiếng mưa tí tách rơi vào cửa sổ, nàng tắm rửa xong liền lấy gạo vỡ cho vào nồi hầm cháo rồi lười biếng ghé vào ghế sô pha xem ti vi, tóc chưa sấy khô, dán vào mặt lạnh lạnh.
“Chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của vụ việc liên quan đến phòng điền sản thị trường, cổ phiếu của Đan Trữ có xu hướng giảm rõ rệt, mức độ giảm hàng ngày vượt qua 5%, các công ty tư vấn cũng khó lòng ngờ được… Hạng mục quảng trường Đông Hải của Đan Trữ bị nghi ngờ trốn thuế hàng triệu nhân dân tệ, các bên liên quan đã vào cuộc điều tra, nhiều lãnh đạo cấp cao bị…” Tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt ngang dòng tin tức trên ti vi, mà nàng lại sửng sốt hồi lâu mới mở điện thoại.
“Sao vừa nãy em lại tắt máy?” Người nào đó giọng nói có chút nghi hoặc.
“Vừa rồi em cùng đồng nghiệp đi đánh tennis.” Nàng cầm điều khiển từ xa chỉnh tiếng ti vi nhỏ đi, thuận miệng hỏi, “Công việc bên kia xong rồi sao?”
“Ừ, cũng gần như vậy. Sao anh không biết là em biết đánh tennis nhỉ?”
“Nói đúng ra là đi học. Lại còn có giáo viên dạy miễn phí, không học thì thật là uổng phí. Đúng rồi, khi nào thì anh trở về?” Tiếng mưa gió vần vũ ở bên ngoài càng ngày càng lớn.
“Nhớ anh sao?” Giọng anh có ý cười, làm cho người ta không khỏi tưởng tượng đến bộ dáng anh khi cười rộ lên, mặt mày bay lên đầy vẻ đắc ý.
“Ân…” Nàng nghe được trong điện thoại truyền đến tiếng thang máy “Đinh” một tiếng, khẽ cau mày hỏi, “Anh đang ở đâu vậy?”
“Rốt cuộc là có hay không?” Ý cười của anh càng đậm, nghe ngữ khí quỷ dị của anh, nàng chợt nhảy dựng lên, đi dép vào lao ra mở cửa.
Lý Tịch mặc áo gió màu xám đang khẽ dựa vào khung cửa, khuôn mặt tươi cười vẫn còn nhuốm vẻ mệt mỏi, “Ai da, sao em lại không ngạc nhiên nhỉ? Tốt xấu gì người ta cũng đội mưa đội gió từ kinh thành về…” Anh kéo nàng vào trong lòng, mũi kề sát vào gáy của nàng, hít hà thật sâu hương thơm của nàng.
Hai má lạnh lẽo của anh chạm vào da thịt nàng khiến nàng rùng mình, sờ sờ mái tóc ướt nhẹp của anh, cả giận đẩy ra, “Tóc ướt hết rồi, mau vào đi.” Lôi kéo anh đi vào căn phòng ấm áp mới phát hiện ra hôm nay anh chống nạng, lông mày càng nhíu chặt lại, “Thời tiết thế này mà anh còn về sao?”
“Anh nhớ em…” Anh vừa bị đẩy ra lại ngả người kề sát nàng, “Nhớ chỗ này, chỗ này, chỗ này…” Nụ hôn của anh như mưa như gió bên ngoài bao trùm lên nàng, từ vành tai xuống cằm, yết hầu, giọng nói khàn khàn mà mê hoặc, “Em thì sao? Có nhớ anh không?”
Nàng có điểm buồn cười, người này có đôi khi giống như đứa trẻ không chiều chuộng không được, vờ tức giận đẩy anh ra, bộ dáng hung tợn, “Không có rảnh mà nhớ với nhung đâu, bổn cô nương còn phải làm việc đến không kịp thở nữa kìa.” Rồi lại đẩy anh vào phòng tắm, “Mau đi tắm rửa đi, đừng để bị cảm lạnh.” Thuận tay đóng cửa buồng tắm lại rồi đi tìm quần áo cho anh thay, phớt lờ Lý Tịch đằng sau đang thể hiện khát vọng “Anh muốn được tắm cùng em”.
Tắm rửa xong đi ra thấy Dung Ý đang ngồi xếp bằng trên sô pha, không biết nghĩ ngợi gì mà hơi hơi xuất thần, tiếng ti vi rất nhỏ, đúng lúc đang phát bản tin tài chính và kinh tế. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nàng, “Sao đột nhiên lại có hứng thú xem tin tức tài chính và kinh tế thế?”
“Không có gì hay để xem nên ngẫu nhiên chuyển tới kênh này thôi.” Nàng không yên lòng liền cầm lấy khăn mặt bên cạnh lau tóc cho anh, anh xoay người một cái đem nàng áp xuống dưới, dùng đầu lưỡi khiêu khích xương quai xanh của nàng, từ một tia nhỏ dần dần tràn ngập sinh động tình tố, giống như con cún nhỏ ngửi tới ngửi lui trên người nàng, làm như thế nào cũng không thấy ghét, “Sao lại thơm như vậy chứ?”
Nàng hai tay chống vào ngực anh đẩy nhẹ, “Đừng, hôm nay em hơi mệt…” Nàng hôm nay quả thật là mệt chết đi được, lại còn vận động nhiều, chỉ mong được ngủ một giấc thật say.
“Vậy để anh hầu hạ em thật tốt…” Miệng anh vẫn hàm hồ nói chuyện, cánh tay đã tự do di chuyển trên người nàng kéo kéo cổ áo ngủ, cơ thể càng ngày càng nóng bỏng bất chợt ngừng lại, ánh mắt rực lửa chậm rãi trở nên lạnh lẽo, nàng nằm trên sô pha ở góc độ vừa vặn nghiêng đầu có thể xem được ti vi, kháng cự không có hiệu quả, lúc màn hình hiện lên hình ảnh Dương Miễn nàng lại vừa vặn quay đầu sang.
Hưng trí mất đi, anh không một tiếng động rời khỏi người nàng đứng lên, chống nạng trở về phòng ngủ. Tức giận, nàng nhìn bóng dáng anh đi qua, thời tiết mù mịt như vậy trở về chắc chắn là rất khổ sở, mất ngủ, đau đớn lại khiến cho anh… Chỉ cần nghĩ đến đó, nàng nhất thời lại cảm thấy khó chịu.
Nàng tắt hết ti vi cùng đèn đi vào trong phòng, Lý Tịch tựa vào đầu giường cầm di động không biết đang xem cái gì, vẻ mặt chăm chú đến mức nàng đi vào cũng không ngẩng đầu lên, hoặc là cố tình không quan tâm đến nàng.
Dung Ý như chú cún nhỏ leo lên giường ôm lấy anh, “Em xin lỗi, không phải em cố ý chọc anh mất hứng…”
“…”
“Anh có mệt không? Để em mát xa cho anh nhé?”
“…”
Nàng xoa bóp cho anh đến mỏi nhừ, tê rần cả tay mà an