Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1945 lượt.
eo ngài thôi ạ!” A Sam vẻ mặt nịnh nọt vỗ vỗ bả vai Vincent, ai nấy đều biết, chuyện thăng tiến của Vincent chỉ là sớm hay muộn thôi, còn không tranh thủ vuốt đuôi thì đợi đến khi nào chứ? Bộ dạng như lão anh em thân mật khiến mọi người xung quanh cười rộ lên.
Dung Ý cũng cười cười theo, nhưng không nói gì, chỉ chăm chú thu thập đồ đạc của mình. Ở trong này, ngày qua ngày công tác siêu bận rộn cùng tăng ca thường xuyên đã là chuyện nhỏ, buổi sáng 9h bắt đầu, buổi chiều 5h tan làm đã là vô vọng. Nhưng mỗi người vẫn làm việc hăng say điên cuồng, dù sao ai cũng lo sợ không phải bị giảm lương mà là giảm biên chế a. Con người, thật đúng là loại động vật thích tự ngược đãi mình.
Nàng sửa sang lại tài liệu sau đó đưa ra một bản báo cáo chi tiết tiến độ cùng từng hạng mục đưa cho Vincent, anh nhìn nàng mấy ngày gần đây liên tục tăng ca đến xanh xám mặt mày, không khỏi bật cười, “Đêm nay không cần tăng can, A Sam đã đặt chỗ ở sân tennis, mệt mỏi lâu như vậy kiểu gì cũng phải làm một trận, em có hứng thú không?”
Vừa rồi ở trong văn phòng nghe được anh đỏ mặt tía tai cùng quản lý của nhóm khác tranh luận thời hạn của hạng mục khác, deadline đã đến gần, cả hai người tranh luận gay gắt, sắc mặt bi phẫn tưởng chừng như chuẩn bị sắn tay áo lên làm một trận đến nơi.
Nàng nghĩ nghĩ thấy có chút khó xử liền nói, “Tôi không biết đánh, có đi cũng chỉ ngồi xem mà thôi.”
“Không sao, lần trước A May cũng là đi theo A Sam để học đó thôi.” Anh nhìn bộ dáng do dự của nàng liền chế nhạo, “Em yên tâm, tôi tuy rằng không phải giáo viên chính thống nhưng chắc là vẫn dạy được người mới nhập môn.”
Nàng cười cười, cũng không giả bộ đáp ứng. Dù sao tan tầm cũng không bận gì, từ sau khi chuyển nhà không cần mỗi ngày leo lên leo xuống 7 tầng lầu, ngoài việc thỉnh thoảng đến nhà Lý Tịch bơi lội thì vận động vô cùng ít, khiến cho mỗi ngày soi gương mặc quần áo sờ đến bụng đều cảm thấy hết hồn, thật là béo. Hơn nữa Lý nhị thiếu khẩu vị khó chiều, nàng lấy việc nấu canh bồi bổ cho anh làm niềm vui, chính mình cũng tự nhiên ăn nhiều, làm cho người vốn chưa bao giờ để ý đến vóc dáng như Dung Ý cũng ảo não một trận.
Sân tennis rất gần công ty, có thể là bởi vì ở chỗ đông đúc, thường xuyên có nhân viên các công ty đến đánh nên thường khó có chỗ trống. Hầu như mọi khi đi đến đó đều đã kín chỗ, may mà A Sam đã gọi điện từ sớm để đặt trước.
“Cổ chân thả lỏng, thân trên hơi cúi về phía trước, trọng tâm dồn nhẹ vào mũi chân…” Các động tác cơ bản chủ yếu đều buồn tẻ, không có gì thú vị, nắm, chụp, tư thế chuẩn bị, đập sau, vợt trước, đánh bóng… Vincent đều chỉ bảo cẩn thật, chỉ đáng thương là Dung Ý không nắm được trọng điểm, mỗi động tác đều lặp lại vô số lần mới có thể bắt chước được tư thế hơi hơi giống, ngay cả giáo viên hướng dẫn cũng phải lắc đầu. Cuối cùng vẫn là A Sam vẻ mặt cười gian đi tới mời Vincent đánh một trận, nàng mới nhân cơ hội đó bảo muốn nghỉ ngơi trong chốc lát.
Trong phòng nghỉ không đông lắm, nàng khoác thêm 1 cái áo choàng ngồi uống nước, nhìn đại thúc bên cạnh mệt mỏi, mồ hôi rơi xuống thành giọt. Kỳ thật tennis là môn thể thao vận động tiêu hao nhiều thể lực nhất, đáng tiếc là việc học tư thế đứng phát bóng không thể hiện được uy lực của nó. Nhìn Vincent cùng Sam thành thạo điều khiển trái bóng trên sân, người mới như nàng cũng nóng lòng muốn đánh thử. Bên ngoài sân bóng là một loạt nữ đồng nghiệp háo sắc đang hò reo cổ vũ cho Vincent, không hẳn là vì nịnh hót thủ trưởng mà là năng lực của anh thật không tồi, tư thế hay điểm đánh bóng đều cực chuẩn, lực đánh, tốc độ, góc độ đều tốt, xem ra A Sam tiên sinh nhã nhặn kia khó có thể đánh bại được tuyển thủ Vincent này.
Nàng xoay nắp mở chai nước khoáng lên uống một ngụm, nhìn Vincent chạy tới chạy lui trên sân, lực từ gót chân đến thắt lưng rồi đến cánh tay, cuối cùng truyền đến cây vợt đều không hề tuỳ tiện. Nàng trong nháy mắt thoáng giật mình, nếu Lý Tịch cũng có thể giống như người đó, có thể tự do chạy đi chạy lại đổ mồ hôi….
“Có nghe tin gì không? Phó phòng tài nguyên quốc gia bị kết án… Mà những hạng mục ông ta nắm giữ đâu chỉ có một hai cái, xem ra lần này số người bị liên luỵ chắc chắn là không ít rồi.” Hai người ngồi đằng sau nàng vừa mới từ sân số 3 đi ra, vừa ngồi xuống lau mồ hôi vừa nói.
“Vụ án này bị khởi tố, hạng mục quảng trường Đông Hải của Đan Trữ cũng bị nghi lậu thuế 14 triệu, những hạng mục khác cũng phần lớn dính dáng đến Đan Trữ, ha, Dương Miễn này mới lên được vài ngày a? Thế mới biết những chỗ dễ dàng quá mức thì tất gây hoạ a!”
“Đan Trữ triệu tập cuộc họp không biết có việc gì, không phải là lãnh đạo của Đan gia đều xem xét sao?”
“Họ chỉ hỗ trợ, không trực tiếp quyết định, hơn nữa tổng hội cũng quyết định sớm thôi, cứ nhìn xem tình hình sẽ như thế nào…”
Nàng chỉ yên lặng ngồi, ngay cả khi Vincent đầm đìa mồ hôi đi tới ngồi bên cạnh cũng không để ý, “Nghĩ gì vậy?” Anh ngồi xổm xuống nhặt giúp nàng chai nước lên.
“Không có gì…” Nàng rút suy nghĩ về, lúc ngẩng đầu đã khôi phục sắc thái bình thường.
Buổi tối, l