XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.

ệng, Cảnh phu nhân mặt mũi đang cứng nhắc cũng bị anh chọc nở nụ cười, chính mình say đến đứng không vững vẫn còn đi quan tâm đến người khác. Rốt cuộc vẫn là đau lòng, đi xuống bậc thang, nửa trách cứ nửa quan tâm nói, “Lúc nào cũng thế này sao? Đã 30 tuổi đầu rồi, nhìn con thế này không ai trách mắng mới là lạ…” Đứng sát bên cạnh anh, ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người, khuôn mặt không chút nếp nhăn vì năm tháng của bà lại nhíu vào, “Đêm nay con cùng ai uống bao nhiêu rượu thế này? Đừng có giống như Hứa Tuấn Hằng kia suốt ngày làm loạn, không biết thế nào là đúng mực.” Trong giọng nói trách cứ có chút ý tứ hàm xúc, lại có vài phần nghiêm khắc của người mẹ.
“Mẹ… Không liên quan đến Hứa Tuấn Hằng, là con cùng lão đại của Lăng gia với vài bằng hữu…” Anh không kiên nhẫn trả lời cho có lệ liền chuyển đề tài để thay đổi sự chú ý của bà, lơ đãng hỏi câu, “Ba con đâu? Đang họp ạ?”
“Hôm nay mới đến cơ sở ở Quý Châu, gần đây ông ấy bận nhiều việc, lúc trở về con đừng chọc cho ông ấy tức giận nữa.” Bà nhịn không được dặn dò anh, biết hai người này không hợp một câu là lại căng thẳng, lão nhân hai năm nay thân thể cũng không được khoẻ như trước kia nữa. Sống trên đời, dù sao muốn quan tâm quá nhiều chuyện cũng chẳng có sức lực.
“Con chọc giận ba khi nào?” Anh bất mãn nói thầm, đèn lồng ở hành lang lay động trong gió, tuyết bay vào rơi xuống trên mặt anh, cảm giác đau đớn cùng lạnh lẽo làm cho anh chợt thanh tỉnh.
Nàng nhìn anh đi không được tự nhiên lắm, tư thế đi đường rõ ràng kém hơn lần trước trở về rất nhiều, không khỏi đau lòng gọi tên thân mật của anh, “Tịch Tử a, đợt này con mệt quá phải không? Nhìn xem con gầy như thế nào rồi? Lần này trở về dù thế nào đi nữa cũng phải ở lại nửa tháng, ở Thượng Hải suốt ngày vùi đầu vào công việc, không biết tĩnh dưỡng bản thân a!” Nếp nhăn trên trán càng sâu thêm.
“Mẹ, mẹ không biết sao, có mỹ nhân trước mắt… Con là “Vì y tiêu người tiều tuỵ, vạt áo tiệm khoan chung dứt khoát” a.” Anh vẫn miệng lưỡi trơn tru như thường, vừa nói còn vừa đánh tay vào không khí, Cảnh Thế Bình giận dữ nhéo vào tay anh đang khoác trên vai bà một cái, kỳ thật lực không hề lớn, anh lại giả bộ đau đớn như bị dùng đại hình hung hăng hít vào một hơi. Bà không nhịn được lại bật cười, không thể nề hà lại nhìn anh lướt qua hành lang đi về phía nam viện.
Có lẽ là do Lý Triều đã dặn dò a di rằng anh sẽ về nhà nên trong phòng đã mở sẵn điều hoà, không có chút không khí lạnh lẽo của tháng hai. Vừa vào cửa đổi đôi nạng, anh đi vào phòng tắm mở vòi nước đầu rồng trong bồn tắm lớn, nới lỏng caravat rồi cả người mệt mỏi ngồi ở sô pha, trong đầu như là thiết lập trình tự dường như tự động sàng lọc những tin tức biết được trong bàn rượu hôm nay, hơi nóng từ điều hoà quanh quẩn càng làm cho ý nghĩ trướng đau không thôi.
Cuối cùng vẫn là vì mệt mỏi quá mà mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau tỉnh dậy, bên ngoài đã sáng trưng, nắng sớm dừng lại trên mặt hồ đóng băng phản xạ vào trong nhà, có phần chói mắt. Anh đã thay áo ngủ như trên người vẫn quanh quẩn mùi rượu, nhớ tới hôm qua mình nằm trên ghế ngủ quên mất, bỗng dưng ngồi bật dậy, trên mặt nét buồn ngủ mông mông lung lung đã biến mất dạng, vội vàng đứng dậy tắm rửa một cái rồi thay quần áo đến thẳng nhà ăn.
Cảnh Thế Bình đứng sừng sững bên bình phong, bên trong ấm áp như mùa xuân, bà chỉ mặc một bộ sườn xám kiểu cũ cùng một cái áo choàng, nhìn cây bạch quả thụ trơ trụi lá trong viện, nơi này thật sự yên tĩnh, ngẫu nhiên nghe được tiếng tuyết bị giày xéo lên, vô cùng rõ ràng. Dáng dấp của bà giờ không còn phong nhã hào hoa như thời xuân sắc, nhưng khi lẳng lặng đứng như vậy lại có một cảm giác nhàn tĩnh tốt đẹp lắng đọng lại.
Nghe được tiếng gậy chống dừng lại ở bậc thang đã bị mài bóng loáng qua năm tháng, lại có tiếng Lý Tịch vấn an có chút không yên, “Mẹ, buổi sớm tốt lành.” Lúc xoay người gương mặt bìnht ĩnh, chỉ lẳng lặng nhìn anh một cái, khẽ liếc mắt đầy ngụ ý, lại giống như chẳng có gì. Dù sao cũng đã qua những năm tháng mưa gió bão táp, cho dù không cần soi xét, bà cũng như đã nhìn thấy tâm tư của anh. Nhưng chưa kịp nghĩ lại, bà cũng đã mở miệng, trong giọng nói mang theo khiển trách, “Tối hôm qua nếu mẹ không lo lắng đi qua nhìn xem con như thế nào thì có lẽ phòng con đã ngập nước rồi…” Nhìn vẻ mặt không dám tái phạm, ngoan ngoãn thụ huấn của anh, ngữ khí của bà mới dịu lại, “Con lớn đầu như vậy rồi, vậy mà còn để cho ca ca nửa đêm xuống máy bay mệt đến đỏ cả mắt còn phải xuống thay quần áo cho…”
Anh nghe được là Lý Triều thay quần áo cho mình, nhất thời nhẹ nhàng thở ra, thuận miệng thay đổi đề tài, “Mẹ, con đói rồi, có gì ăn không?” Quả nhiên, Cảnh Thế Bình giãn lông mày ra mang theo ý cười, giả bộ trừng mắt nhìn anh, “Chỉ biết có ăn thôi.”
Trong nồi là cháo hoa lạp lạp hầm vừa tới tuyệt hảo, vào đến miệng mềm nhuyễn, lại điểm thêm chút rau dưa, ngon đến mắc anh vốn không thèm ăn cũng phải vùi đầu vào, vừa mới ăn xong thìa cuối cùng, “Di” một tiếng từ trước mặt truyền đến, anh ngẩng đầu lên.
“Ai da, hôm nay