Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

không biết có phải tại mình đã quá nặng tay hay không, đúng lúc đó thì cửa mở ra.
Bác sĩ vốn sắc mặt không được tốt, nhưng nhìn thoáng qua Dung Ý biểu tình ảo não tự trách như vậy liền cười cười thoải mái nói, “Niêm mạc mũi bị vỡ mạch máu gây xuất huyết, giờ đã cầm lại rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi, về sau cẩn thận một chút là được.” Khuôn mặt tươi cười gượng gạo có điểm không phù hợp với ánh mắt ám trầm. Có điều Dung Ý đang thở phào nhẹ nhõm kia không chú ý đến vẻ mặt của ông, chỉ cảm thấy hạ được tảng đá lớn trong lòng. Thân mình hướng vào bên trong dò xét, thoáng nhìn Lý Tịch đang tựa lưng vào thành giường gọi điện cho ai đó, dép lông nhẹ nhàng cọ vào khung cửa, không biết nên đi vào hay không.
Hứa Tuấn Hằng đang định đưa bác sĩ xuống lầu, lại nghe Lý Tịch gọi điện đến bảo anh đem máy tính và tài liệu trong thư phòng vào cho anh. Liếc liếc mắt nhìn Dung Ý đang dựa vào tường sửng sốt, anh nhịn không được tỏ vẻ xem thường, nửa đêm chạy tới, hoá ra là để làm vật hi sinh cho hai người này sao?
Nàng chỉ cảm thấy đầu choáng váng nặng nề, nói không nên lời, cảm giác không được tin tưởng tràn ngập trong lòng. Cố gắng áp chế chính mình đừng nhìn anh, thật lâu sau mới nói, “Có lẽ chúng ta đều cần chút thời gian để tỉnh táo lại…” Lặng yên không một tiếng động rời khỏi phòng của anh. Một đêm đó, nàng ở trong phòng khách trằn trọc, trắng đêm không ngủ.
Thang máy dừng lại ở tầng 24, nàng một tay cầm tập tài liệu, vô hồn bước ra ngoài. Tìm được chỗ của mình, ngồi xuống, cảm thấy mệt rã rời mà vẫn phải mở máy tính ra kiểm tra thư tín. Nàng ghét việc mọi vách ngăn trong văn phòng đều làm bằng thuỷ tinh trong suốt, không có rèm hay cái gì che chắn, muốn làm gì cũng phải lo lắng đề phòng.
Tối hôm qua cả đêm không ngủ, sáng nay lại dậy sớm đi làm, nàng đã vô cùng mệt mỏi, tệ nhất là quần áo của nàng đều nằm trong phòng quần áo ngay đầu phòng ngủ của anh. Tối hôm qua hai người như vậy, nàng làm sao có thể mặt dày mà hạ mình trước chứ? Đi ra phòng khách lại nhìn thấy quản gia từ thư phòng bước ra, nàng nháy mắt ra dấu, quản gia chỉ đáp lại nàng bằng ánh mắt hàm ý thâm sâu đầy vẻ bất đắc dĩ. Không có cách nào khác, cuối cùng nàng vẫn phải rón ra rón rén mở cửa vào, may mà anh ngủ rất say, lông mày hơi nhăn lại, râu trên cằm như ẩn như hiện, sắc mặt không tốt hơn hôm qua là bao… Vĩnh Tình tỷ nói quả không sai, trên thế gian này luôn luôn có một người đàn ông khiến ta đau lòng, khiến ta cắn răng, lại làm cho ta không thể nề hà bị người đó hấp dẫn, muốn ngừng mà không được. Nàng kiềm chế tâm tình chạy nhanh lấy quần áo rồi bỏ chạy lấy người, trong lòng mặc niệm, “Ok, Ok, hiện tại là rùng mình, rùng mình…”
Thật vất vả mới chịu đựng được đến giờ nghỉ trưa, không còn hơi sức để cười nói với mọi người, nàng chui vào một góc sáng sủa trong phòng trà, một tay cầm hộp trứng luộc nước trà, một tay tuỳ tiện cầm cuốn tạp chí bên cạnh lên. Vừa mở ra, đập vào mắt là một loạt tin tức nhàm chán, nhất thời cũng chẳng có hứng thú. Rõ ràng điện thoại không hề có tín hiệu gì, vậy mà nàng cứ lăn qua lộn lại tưởng như nó rung rung. Nhìn thời gian, giờ này chắc cũng phải rời giường rồi chứ? Ngày hôm qua tốt xấu gì cũng náo loạn một hồi, cũng nên gọi điện tới mà nói gì đi chứ?
Cứ cầm di động phân vân như vậy mãi, ngay cả khi cơm đã nguội lạnh vẫn chưa ăn được miếng nào, cuối cùng đành phải đổ hết đi. Jenny vừa vào nhìn thấy Dung Ý bộ dáng như quả cà ủng, tinh quái hỏi câu, “Easy, không có việc gì chứ? Gần đây thấy tinh thần cậu hình như không tốt lắm.” Gần đây không nghe thấy nàng cùng Vincent có chuyện gì, chẳng lẽ là bài? Cô dù sao cũng mong bọn họ ổn thoả, như vậy sẽ đỡ cả ngày mệt mỏi.
“Không sao, chỉ là gần đây ngủ không ngon thôi.” Nàng lấy cốc đến chỗ máy đun nước, hơi nước nóng bay lên trong nháy mắt, hương cà phê nồng đậm đánh sâu vào thần kinh.
“Mình thấy gần đây chắc là cậu mệt lắm. Vincent cũng thật là, dù sao cậu cũng chỉ là trợ lý tạm thời, lúc này chẳng khác gì thay anh ta làm hết việc trước việc sau. Cậu nhớ phải bảo anh ta nói chuyện với phòng nhân sự xin tăng lương mới được…” Jenny nói chuyện câu được câu không, di động trên bàn Dung Ý đột nhiên kêu vang, cái cốc thoáng nghiêng đi một chút, vài giọt nước sôi rớt vào ngón cái bên phải, một mảng da thịt nhất thời đỏ ửng.
Nàng chỉ lo đặt cốc xuống để nhanh chóng nhấc điện thoại, khoé miệng có điểm đắc ý, thế nào còn cảm thấy đau được? Bay nhanh cầm lấy điện thoại lên, không nhìn số hiển thị mà đi thẳng ra bên ngoài hành lang, chậm rãi hít vào một hơi, “A lô?”
“Dung Ý à, trịnh trọng nói cho cậu một tin vô cùng vui vẻ. Có nhớ cái váy ở cửa hàng mà 2 đứa mình vẫn thích nhưng mà tiếc tiền không dám mua không? Ông trời thật có mắt, hôm nay mình tự nhiên lại nhìn thấy nó, ô ô, quan trọng nhất là giảm giá tới 7 phần…” Cổ Duyệt thao thao bất tuyệt tiếp tục nói rằng cô ấy mất bao nhiêu công sức để tìm thấy nó, nét cười của Dung Ý khi cầm lấy điện thoại nhanh chóng tiêu tan không còn bóng dáng, khoé miệng rút trừu, không vui.
“Ai, để sau khi tan tầm mình qua đó