Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.
anh, nhịn không được trách một câu, “Hôm nay anh uống bao nhiêu rượu rồi vậy?” Đi qua bên cạnh sô pha ngồi xổm xuống thay giày cho anh, không ngờ anh lại đem nàng túm đến bên người. Tay anh dùng lực mạnh khiến nàng hơi đau. Anh không nói gì, chỉ mở to mắt yên lặng nhìn nàng, ánh mắt dày lại mang theo vẻ trêu tức, hai tay chạy loạn trên người nàng. Nhiệt độ cơ thể nóng rực của anh cùng hơi thở nồng mùi rượu làm cho nàng không được tự nhiên nỉ non, “Hôm nay không phải thời gian an toàn…” Nhẹ nhàng đẩy anh ra. Anh giam cầm thân thể của nàng dùng sức mạnh hơn một chút, như hoàn toàn không nghe thấy lời của nàng, đôi mắt thâm trầm, màu hổ phách thản nhiên lực xuyên thấu rất mạnh. Bàn tay to lớn tham tiến vào trong chiếc váy ngủ rộng thùng thình của nàng, cầm khuôn ngực đẫy đà của nàng, tay kia kéo váy lên.
Nàng giãy dụa nghĩ rằng anh uống rượu quá nhiều, để mặc cho hơi thở ẩm ướt của anh tham tiến vào khoang miện của nàng, hơi thở dày đặc, anh đột nhiên lại đem đầu lưỡi rời về phía cổ nàng, lướt nhẹ một đường rồi đột nhiên dừng lại nơi động mạch ở gáy nàng cắn một cái. Nàng đau đớn lấy lại lý trí, bắt đầu đẩy anh ra, hôm nay quả thực không tiện, huống chi nàng còn chưa to gan đến độ làm chuyện ấy trong phòng khách.
“Em cũng biết đau sao?” Nụ hôn của anh chạy trên da thịt nàng, mang theo những dấu răng nho nhỏ. Nàng vặn vẹo thân thể để trốn tránh lại càng làm dấy lên dục vọng của anh, chân tay đập lung tung vô tình chạm vào điều khiển ti vi trên mép sô pha, màn hình nhất thời sáng lên, thanh âm không lớn nhưng vẫn phá tan không gian yên tĩnh, “Chào mừng quý vị đến với bản tin tài chính và kinh tế, Đan Trữ bị nghi ngờ trốn thuế lại hối lộ đang bị các ban ngành liên quan tiến hành điều tra, cổ phiếu của Đan Trữ rớt giá, mức độ giảm trong ngày là…”
Ánh mắt của nàng liếc về phía tivi hơi hơi dừng lại một chút, thừa dịp Lý Tịch sững sờ mà tránh ra. “Có hứng thú đối với Đan Trữ như vậy sao? Hay là anh mua cả về cho em xem nhé?” Ánh mắt anh đột nhiên lạnh lẽo, bỗng nhiên có tia khác thường, sắc bén mà nhọn hoắt. Xoay người đem nàng tựa vào sô pha, bắt đầu công thành lược trì, anh bỗng nhiên thức giận như rơi vào động tối muốn cuốn xoáy tất cả xung quanh. Nàng chỉ cảm thấy đau đớn đến vỡ oàn, bị anh hung hăng sáp nhập trong nháy mắt đến độ muốn hét lên. Nước mắt sắp tràn, nàng giãy dụa lung tung, trong nháy mắt nàng không biết là xảy ra chuyện gì, cổ tay chỗ bị túm chặt đột nhiên đụng vào vật cứng cứng truyền đến cảm giác đau đau. Anh đột nhiên dừng lại, giống như hết thảy bão táp vừa rồi chỉ là ảo giác. Nàng giữ chặt thân thể thả lỏng xuống dưới, vươn tay, muốn đụng vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh. Tay anh chắn lại, cầm lấy cây gậy bên cạnh sô pha đứng dậy đi lên lầu.
Nàng ảo não dựa sâu vào sô pha, không rõ vì lý do gì mà cứ liên quan đến Dương Miễn là Lý Tịch sẽ không chịu nói chuyện. Cúi đầu nhìn cổ tay bị nắm đến phát đau, thật lâu sau vẫn không cử động.
Nửa giờ sau, nàng đứng bên ngoài phòng tắm của anh nhẹ nhàng gõ cửa, “Không phải anh ngủ quên ở bên trong đó chứ?” Nàng không quá lo lắng cho anh, chỉ có điều người đã say chếnh choáng như vậy thật sự có chút mất phong độ. “Anh có cần em giúp gì không? Anh không nói gì là em vào đấy…” Nàng lại thử hỏi một câu, đợi hồi lâu mới nghe được bên trong truyền đến tiếng rầu rĩ “Ân” một tiếng.
“Em nói cho anh biết, anh đừng có giận dỗi như vậy được không?” Nàng tức giận mở cửa phòng tắm đi vào. Trong phòng tắm vòi nước vẫn đang chảy, nàng nhìn thấy Lý Tịch chợt chấn động cả người, ngây dại. Chỉ thấy vạt áo sơ mi trắng tinh của anh đã nhuộm một mảng hồng, thoạt nhìn thấy ghê người. Một tay vịn trên bồn rửa, một tay che miệng, bàn tay thấm đẫm chất lỏng đỏ tươi đưa vào dưới vòi, trong nháy mắt bị dòng nước cuốn đi, mà anh, từ đầu tới cuối vẫn tỏ vẻ không sao cả, tựa hồ như đã thành thói quen.
“Cô thấy máu là bị choáng sao?” Hứa Tuấn Hằng từ xa nửa đêm dẫn theo bác sĩ chạy tới, kinh ngạc nhất không phải là Lý Tịch một thân đầy máu mà là Dung Ý thân thể cứng ngắc không chút phản ứng đứng ở cửa, mặt trắng bệch như tượng sáp. Tay theo thói quen cho vào túi định lấy thuốc ra hút, chợt nhớ ra lại dừng lại, thở dài. Vừa rồi nghe thấy anh gặp chuyện không may liền chạy như cháy nhà lại đây, quay đầu ngẫm lại thấy mình thật chẳng khác nào tiểu trợ lý của Lý nhị.
Nàng máy móc lắc đầu, chỉ là nàng sợ hãi quá nên mất đi phản ứng bình thường thôi. Đột nhiên nàng nhớ tới đêm ba đi, cũng là như thế này, trong bóng đêm vô tận, cả một giường trắng tinh dính đầy máu. Ý nghĩ trống rỗng, tay chân dường như không còn là của mình, cuối cùng vẫn là Lý Tịch lảo đảo đẩy nàng ra khỏi cửa. Quản gia trấn định hơn so với nàng, chẳng những gọi điện thoại cho bác sĩ tới còn gọi cả Hứa Tuấn Hằng tới nữa.
“Tôi có thể vào xem anh ấy như thế nào được không?” Nàng xoay đầu nhìn qua cánh cửa khép hờ, bác sĩ đi vào đã hơn 10 phút. Người bình thường làm sao lại có thể chảy máu cả nửa giờ như thế? Nàng có điểm ảo não