pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341951

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.

an gia, chắc anh cũng đã biết, em chỉ không muốn trước khi kết hôn lại xảy ra những chuyện phức tạp. Chuyện quảng trường Đông Hải bị nghi ngờ lậu thuế đã làm cho ba rất tức giận, làm cho ca ca ép tới rồi…”
Cô còn chưa nói xong, anh đã “Hừ” một tiếng cười lạnh lùng, “Em muốn nói rằng, anh bước vào cửa của Đan gia là phải làm việc theo nguyên tắc của Đan gia? Lúc trước Đan Trữ nhận được những hạng mục lớn kiếm được bao nhiêu lợi nhuận, sao không thấy anh trai em nhắc gì đến nguyên tắc đó? Bây giờ chịu sức ép từ mọi mặt, anh ấy sợ làm bề trên tức giận nên phải nhanh chóng tẩy sạch quan hệ phải không?” Nụ cười của anh không có chút độ ấm, áp khí trong thư phòng chợt giảm xuống. Đan thị quốc tế này mấy năm qua không có thành tích gì nổi bật, người của Đan gia thế đan lực bạc, cho dù nay đã tiến được lên cao cũng chưa chắc đã lay động được những thế lực có rễ sâu lá tốt khác. Năm ngoái vài vụ thất bại đã làm cho Đan gia ảm đạm đi nhiều.
“Dương Miễn, anh đừng càng nói càng quá đáng như thế, chúng ta vốn là người một nhà, vốn không thể cắt đứt quan hệ. Lúc trước chúng ta đến, ca không hề nghĩ ngợi gì mà đem Đan Trữ giao cho anh, nếu anh ấy sợ làm bề trên tức giận thì sẽ không dốc sức hỗ trợ anh như thế…” Cô ý thức được ngữ khí của mình đã có phần nặng nề, nhất thời dừng tại đó, không biết phải tiếp tục nói như thế nào.
“Dốc sức hỗ trợ như thế nào vậy? Em không nói được, để anh nói thay em, nếu anh ta sợ ảnh hưởng đến bản thân mình, lúc trước sẽ không “dốc sức hỗ trợ” làm cho phụ thân của anh thay cho CEO của Đan Trữ bị buộc vào tội nhận hối lộ mà vào tù rồi đến mức tự sát, phải không?”
Anh hung hăng nhìn Hiểu Uyển vài giây, tay nhấc lấy áo khoác đang vắt trên lưng ghế liền nhanh chóng đi ra ngoài. Cánh cửa bị đập mạnh va vào tường chói tai, cô cảm thấy từng chữ từng lời anh nói đều như lưỡi dao sắc bén cứa vào trong lòng. Có giọt nước nóng bỏng trào ra nơi khoé mắt, cô cố gắng chịu đựng, từ nhỏ đến giờ, cô luôn là viên ngọc quý trong gia đình, tính tình cũng quật cường chẳng kém gì những người đàn ông khác, cho dù lúc khó khăn nhất cũng chưa bao giờ phải chịu uỷ khuất như vậy. Trái tim vốn đã trao cho người, nay giống như bị rơi vào đám mây, treo lơ lửng trong không trung, hiện tại lại bị giẫm đạp lên. Ánh mắt trở nên mông lung, cô nhấc ly rượu trên mặt bàn, hung hăng ném vào tường.
Dưới lầu, Trương Thuỵ Hoa đang cùng người giúp việc bàn bạc xem hoa viên thiết kế như thế nào chợt nghe tiếng cửa đánh rầm một cái, ngẩng đầu nhìn thấy Dương Miễn bừng bừng tức giận dẫm nát cả sàn gỗ đi uỳnh uỳnh xuống cầu thang, sắc mặt ngưng lại trong chốc lát rồi nói, “Miễn Miễn a, vừa rồi mẹ cùng với mẹ Đan đã thương lượng đến lúc đó yến tiệc ở sân tổ chức như thế nào. Hiểu Uyển thích tổ chức hôn lễ theo kiểu Tây Âu, mẹ sợ thời tiết Thượng Hải thay đổi bất thường, đang cân nhắc xem là tổ chức trong nhà hay ngoài trời…”
“Mẹ thích làm thế nào thì làm, con không có ý kiến.” Vẻ tức giận của anh đã giảm xuống một chút, giờ phút này nét mặt không thay đổi buông lại một câu rồi cầm lấy chìa khoá xe đi nhanh ra ngoài.
“Đứa nhỏ này…” Bà nhìn lên thư phòng nơi tầng 2 vẫn đóng chặt cửa, hơi hơi lắc đầu thở dài.
Đan Hiểu Uyển nghe thấy có người gõ cửa, nhanh chóng lau đi giọt nước nơi khoé mắt, cắn cắn môi hít sâu vào rồi mới xoay người lại, bên ngoài ánh sáng vừa tràn vào, cô đã khôi phục thần sắc bình thường, thấy Trương Thuỵ Hoa liền kéo kéo khoé miệng nói, “Mẹ, sao mẹ lại lên đây?”
Trương Thuỵ Hoa nhìn lướt qua ly rượu rơi trên thảm, đi đến bên cạnh cô, ôm lấy bả vai cô, “Con gái, vất vả cho con rồi.”
Cô cắn môi, cuối cùng vẫn không nhịn nổi, giọt nước mắt lăn dài trên má để lại dấu vết trên khuôn mặt trang điểm tinh tế, “Có đôi khi con thật sự cảm thấy rất mệt mỏi, con không biết cuối cùng là anh ấy muốn cái gì. Hai người ở bên nhau, hoà hợp nhưng vẫn không ôn không hoả… Có đôi khi con nghĩ không biết kết hôn với anh ấy có phải là quyết định sai lầm, việc hôn sự anh ấy chưa bao giờ quan tâm đến, hai người về nhà giống như đang làm việc vậy. Con thật sự cảm thấy chịu đựng quá đủ rồi…” Cô vừa nói vừa khóc, chưa bao giờ cô khóc như vậy.
Trương Thuỵ Hoa nhẹ nhàng vỗ vai cô an ủi, “Nó chính là đứa trẻ luôn làm đau lòng người khác. Con cũng biết vì chuyện của ba nó mà nó trở nên cố chấp như vậy. Kỳ thật trong lòng nó cũng khó xử, nó không phải cố ý gây chuyện với con, chỉ có điều ở bên ngoài không tránh khỏi nghe được những lời khó chịu. Nó không nói ra, nhưng trong lòng vẫn luôn khổ sở chịu đựng.” Bà nói xong hốc mắt cũng đỏ lên.
“Mẹ, con thương anh ấy, cho nên tình nguyện vì anh ấy làm mọi việc, nhưng không có nghĩa là có thể dễ dàng tha thứ cho việc anh ấy xem nhẹ cảm thụ của con…” Đan Hiểu Uyển ôm Trương Thuỵ Hoa, mi mắt buông xuống, điềm đạm đáng yêu. Cho dù là anh làm chuyện gì đi chăng nữa, cô cũng luôn bảo vệ anh trước mặt người nhà, tin đồn bên ngoài đâu phải cô chưa từng nghe qua, đâu phải cô không khó chịu. Chỉ có điều, cô cảm thấy chính mình cắn răng kiên trì lây như vậy vẫn không lay chuyển được t