Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.
rái tim của anh, làm sao lại không thấy bi thương?
“Nó biết, con làm mọi việc cho nó, nó đều biết… Con xem xem, sắp trở thành cô dâu rồi còn khóc nhè như con nít thế này sao? Nào, chúng ta đi xuống ăn tổ yến đi, thuận tiện bàn bạc một chút về vị trí tổ chức hôn lễ, vừa rồi mẹ con nói chi tiết nên thật cao hứng…” Nói xong liền kéo Hiểu Uyển vừa nín khóc nở nụ cười đi ra ngoài.
*****
Giữa trưa lười nhác, nàng thục tay vào túi áo khoác đứng ở bên đường chờ đèn xanh đèn đỏ, nhàm chán đá đá hòn sỏi dưới chân. Một chiếc xe màu bạc chợt dừng lại bên cạnh nàng, tiếng phanh còn chưa vang lên, giọng Cổ Duyệt đã ồn ào, “Nhanh lên xe đi, phía trước có cảnh sát đấy!”
“Ai da, Cổ Duyệt nhà ta gia nhập tầng lớp có xe riêng từ bao giờ thế? Xem ra cuộc sống vợ chồng son quá là vui sướng hài lòng rồi.” Dung Ý vừa buồn cười nhìn Cổ Duyệt chỉ huy nàng lên xe, vừa cài dây an toàn. Nàng cũng vừa nghe nói là Cổ Duyệt được thăng chức lên làm quản lý, từ lúc chuyển công ty đến giờ cũng ít liên lạc, hai bên đều làm việc tối mắt tối mũi, làm gì còn thời gian mà gắn bó keo sơn như trước.
“Cậu không cần chế giễu mình, mình làm sao so được với Dung cô nương lên xuống đều là siêu xe thay cho đi bộ a?”
“Xe điện ngầm giao thông công cộng coi như là siêu xe trong lời của cậu, mình quả thật là lên xuống siêu xe thay cho đi bộ.”
“Sao thế? Lý Tịch không đưa xe cho cậu? Thế còn nhà ở đâu?” Cổ Duyệt tỏ vẻ khó tin, “Cậu ở với anh ta lâu như vậy sao vẫn còn bộ dáng nghèo khổ này a? Đừng nói với mình rằng cậu ngần này tuổi rồi vẫn còn “Yêu đương không liên quan đến vật chất” nha!”
“Cậu nói bậy bạ cái gì vậy?” Đầu óc cô nàng quả thật là có vấn đề, Dung Ý bất đắc dĩ cười cười nhìn ra ngoài cửa sổ, xe chạm rãi tiến về phía trước, đi một chút lại phải dừng, làm cho lòng nàng có chút buồn buồn.
Cổ Duyệt nhìn nàng có vẻ không chút hứng thú, không giống bình thường vẫn hay vô tâm không phế cười hì hì, sau khi chuyển làn đường rốt cục nhịn không được hỏi “Gần đây làm sao vậy?”
Nàng một hồi lâu mới phản ứng lại “Cái gì làm sao vậy?”
“Cậu cùng Lý Tịch có ổn không?”
“Vẫn như vậy, việc chồng chất, tiện thì gặp gỡ.” Nàng nói lạnh nhạt, mấy ngày nay anh đều có việc riêng, nàng gọi điện thoại qua toàn là thư ký nhận máy. Từ lúc ở Hàng Châu trở về, anh tuy không nói gì nhưng nàng lại cảm thấy anh biết chuyện gì đó, có điều lúc ấy đã không nói gì, sau nàng cũng không nhắc tới, huống chi thật sự không có gì phát sinh, thanh giả tự thanh, làm gì phải cố ý giải thích chứ.
“Gần đây tin tức về Dương Miễn truyền ra rất nhiều, cậu xác định là không có gì chứ?” Lại một cái đèn đổ, Cổ Duyệt xoay hẳn đầu sang nhìn nàng. Hôn lễ của Dương Miễn cùng Đan Hiểu Uyển, gần đây bên Đan Trữ liên tiếp truyền ra tin tức đầu tư sai lầm, MRG tỏ ý muốn sáp nhập hạng mục S&D… Cô không tin Dung Ý hoàn toàn không để ý.
“Có thể có cái gì nào? Cầu xin cậu đừng đem mình và anh ta đặt cạnh nhau nữa, người ta muốn kết hôn sinh con hay là táng gia bại sản đều không liên quan đến mình.”
“Vậy cậu hãy mau may đem người của mình đi làm đại sự đi. Cậu và Lý Tịch cứ như vậy cũng không phải là biện pháp. Tuy rằng dùng hôn nhân để trói chặt người đàn ông có thể là chuyện hoang đường đáng chê cười, nhưng lại là biện pháp hữu hiệu trực tiếp. Ít nhất ly hôn còn có thể chia đôi nhà, phải không?”
“Mình không thèm nói với cậu nữa, càng nói càng lung tung.” Nàng kiên quyết nhắm mắt lại chợp mắt.
*****
Đêm đã khuya, trong phòng không một tiếng động, bên này các biệt thự cách nhau rất xa, các nhà ở có động tĩnh gì cũng không ảnh hưởng đến bên cạnh, cảm giác có điểm ngăn cách. Nàng đến bên này đã hơn 9h, không ngờ anh lại không ở nhà, quản qua thấy nàng có vẻ mất mát liền giải thích anh gần đây đi xã giao nhiều, gần như toàn đến rạng sáng mới về. Nàng gật gật đầu, không nói gì, vào phòng tắm rửa mặt xong liền đến phòng khách làm việc.
Mở máy tính bắt đầu sửa sang lại tư liệu cho cuộc họp ngày mai, nhìn chằm chằm vào bảng Excel trên màn hình mà không làm sao tập trung được. Nàng suy sụp tựa vào ghế, bị tiếng kêu tích tắc của đồng hồ gây chú ý. Nàng chợt nhớ tới lời Cổ Duyệt nói hôm nay, rốt cuộc là quan hệ giữa nàng và Lý Tịch là gì? Nàng bắt đầu nghĩ đến tương lai, nàng đối với tương lai của anh, rốt cuộc có thể đi thật xa hay không?
Không biết trằn trọc vừa làm việc vừa miên man suy nghĩ bao lâu, rốt cục nghe được tiếng động cơ từ dưới lầu truyền đến, tiếng gầm rú trầm thấp kéo nàng trở lại hiện thực. Nàng đi đến bên cửa sổ nhìn xuống dưới, hoa viên yên tĩnh, tiếng động trong gara cũng dần im bặt. Tuỳ tay choàng thêm áo khoác đi xuống dưới, nàng đi đến cầu thang tầng 1 thì thấy quản gia quay về, ánh mắt liếc sang người bên cạnh. Nàng nhất thời hiểu rõ, quản gia am hiểu ông chủ của mình đang ngầm nhắc nhở nàng Lý mỗ nhân hôm nay tâm tình không được tốt.
Trong đại sảnh chỉ có ngọn đèn chùm toả sáng, anh mệt mỏi dựa vào sô pha, một tay gác lên thành sô pha gối đầu lên, nhắm mắt lại, lông mày hơi nhăn nhăn. Cách vài bước nàng đã ngửu được mùi rượu trên người