Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3467 lượt.
này phải do cô ấy tự mình đối mặt, tiếp nhận, điều mà người khác có thể làm được chút ít, đó là cho cô ấy thời gian.
"Chính là người xem mắt với đứa cực phẩm ý, cũng làm về kiến trúc giống mình, hôm nay gặp được cô ta ở công ty, té ra cô ta ở ‘Chân Thành kiến trúc’, hôm nay đi cùng Hoàng Đức Hưng tới công ty bọn mình họp, bàn bạc xong xuôi đi bọn mình mời bọn họ đi ăn cơm, vừa vặn lúc đó đi lấy ít tài liệu, nên cũng bị gọi đi cùng, thật đúng là, mình rất ấn tượng với cô ta, nhìn một cái liền nhận ra luôn." Diệp Tử Ôn vừa nói, tâm tình có chút hưng phấn.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa vô thức nhíu mày, tất nhiên anh nhớ được người phụ nữ trong miệng Diệp Tử Ôn, bởi vì người phụ nữ kia chính là bà xã của anh, nhưng nghe những lời này từ trong miệng người khác, sao lại có chút khó chịu như vậy."Ừ, sau đó thì sao?"
"Mình phát hiện cô ta cũng rất thú vị, cậu cũng biết đó, ít có ai ngăn cản được sức hấp dẫn của mình đi, thế mà cô ta dường như không có chút hứng thú nào với mình, mình đoán đây là cô ta chơi trò lạt mềm buộc chặt." Diệp Tử Ôn suy đoán nói.
Chân mày càng nhíu chặt hơn rồi, giọng nói trong nháy mắt trở nên lãnh đạm: "Cô ấy không phải loại người như vậy."
Có điều là người nào đó dường như còn chìm đắm trong sự tự luyến bản thân, cũng không để tâm anh nói gì, tự tiếp tục: "Mình quyết định, ngày mai bắt đầu tiến công, mặc kệ là cô ta lạt mềm buộc chặt hay là gì, dù sao cô ta đã thành công khơi gợi hứng thú của mình rồi, uhm, đã lâu rồi không có ai, không có người phụ nữ nào có thể khiến mình kích động như thế." (TT: anh sắp tiêu đến nơi thì có, Amen)
Diệp Tử Ôn hoàn toàn không biết Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại, lúc này ánh mắt trở nên đáng sợ như thế nào, còn nói nóng lòng muốn thử, rất là kích động nữa.
Tô Dịch Thừa cười lạnh, gần như là nghiến răng nghiến lợi nhả ra hai chữ: "Phải không."
Đáng tiếc người nào đó không nghe ra được, tâm tình vẫn còn đang phấn khởi kích động, tiếp tục nói: "Đoán là trong khoảng thời gian này cô ấy sẽ buồn bực một chút vì chuyện bạn bè, mặc dù có chút hèn hạ, nhưng mà có lẽ đây là thời cơ tốt nhất cho mình, ha ha."
Tô Dịch Thừa cười lạnh, "Quả thật hèn hạ."
"Ưhm, được rồi, không tán gẫu với cậu nữa, lúc nào ra ngoài uống một chén, lâu rồi chúng ta không tụ tập rồi." Bên kia điện thoại mỗ Diệp nào đó, hoàn toàn không biết mình đã đắc tội với người khác rồi, còn nhiệt tình mời mọc.
"Gần đây mình bắt đầu kiêng rượu rồi, sau này đừng tìm mình uống rượu." Tô Dịch Thừa lạnh lùng nói.
"Tại sao?" Đàn ông không uống rượu, vậy còn hẹn ra ngoài làm gì? Đi dạo phố, ăn cơm, xem phim? Đó là chuyện của đàn bà! Nhưng mà bọn họ là đàn ông thực thụ, đàn ông chân chính nha!
"Chỉ thị của bà xã." Tô Dịch Thừa nói rất tự nhiên, khóe miệng hàm chứa ý cười.
So với Tô Dịch Thừa, Diệp Tử Ôn ở bên kia điện thoại rất là sửng sốt thật sửng sốt, hồi lâu mới chậm rãi nói: "a Thừa, từ khi nào thì cậu biến thành nô lệ của vợ rồi!" Còn chỉ thị của bà xã!
Tô Dịch Thừa cười, nói: "Mình về đến nơi rồi, cúp đây." Không đợi anh ta mở miệng, trực tiếp cúp điện thoại.
Cúp điện thoại, Tô Dịch Thừa không lên ngay mà cầm điện thoại gọi cho Tô Dịch Kiều.
"Alo, anh, có việc?" Chỗ Tô Dịch Kiều có chút ầm ĩ, có thể nghe được ra hẳn là còn đang ở nhà hàng.
Tô Dịch Thừa cười khẽ nói: "Hồi trước không phải em vẫn luôn muốn lấy số của Tử Ôn sao?"
"Anh bằng lòng nói cho em biết?" Tô Dịch Kiều có chút hoài nghi, dù sao trước đây cô mất bao nhiêu công sức, cũng không cạy từ miệng anh ra được nửa con số, đôi khi cô còn cho là mình không phải là em ruột của anh, Diệp Tử Ôn kia mới là anh em ruột với anh.
"Em là em gái anh nha, tất nhiên là anh thân với em hơn rồi." Tô Dịch Thừa vân đạm phong khinh nói, nụ cười trên mặt càng lớn hơn, trong mắt lóe ra tia tính toán.
"Cũng không phải là ngày đầu tiên em là em gái anh, anh trai, nói thật đi, có điều kiện gì." Trực giác Tô Dịch Kiều mách bảo, anh tuyệt đối không thể nào vô duyên vô cớ bằng lòng nói cho cô biết, cô là em gái ruột của anh, sớm biết anh có tiếng là lắm mưu nhiều kế.
"Có điều kiện."
"Điều kiện gì?" Tô Dịch kiều ngờ vực hỏi.
"Sau này mỗi ngày gọi cho Diệp Tử Ôn mười cuộc." Tô Dịch Thừa nói thẳng.
"Hả..." Tô Dịch Kiều ngẩn người, một lúc lâu mới mở miệng hỏi: "Anh trai, em có thể biết Diệp Tử Ôn đã đắt tội với anh từ lúc nào, ở chỗ nào không?"
Tô Dịch Thừa cười lạnh, "Vừa rồi, trước cứ thế đi, chờ một chút, anh nhắn số của cậu ta cho em."
Nói xong, liền cúp điện thoại, sau đó sao chép số của Diệp Tử Ôn, soạn tin nhắn, gửi cho Tô Dịch Kiều. Làm xong xuôi, Tô Dịch Thừa mới xoay người vào thang máy, nhấn tầng mười.
Mới mở cửa đi vào, đã ngửi được mùi rượu trong nhà, đèn trong nhà không bật, chỉ có ánh trăng lười biếng từ bên ngoài chiếu vào.
"An Nhiên?" Tô Dịch Thừa thử khẽ gọi, nhưng không nhận được lời đáp lại.
Đưa tay nhấn công tắc bên tường, thoáng cái đèn sáng lên: "hư hư..." Nghe thấy có người lẩm bẩm, anh quay đầu nhìn, thấy An Nhiên ngồi bệt trên sàn nhà, nửa thân thể gục trên chi