Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3475 lượt.

iếp theo thì xoay người lên trên, cúi đầu cho cô một nụ hôn chào buổi sáng nồng nàn.
Một lúc lâu mới thả cô ra, cười híp mắt nhìn cô: "chào buổi sáng."
An Nhiên bị hôn đến thở hổn hển, "chào, chào buổi sáng."
Nhìn cô đỏ bừng mặt thật đáng yêu, mà vào buổi sáng đàn ông bao giờ cũng dễ dàng bị kích thích, nhìn một cái, Tô Dịch Thừa cúi người, tay bắt đầu không an phận trên cơ thể cô.
Thấy thế, An Nhiên túm được cái tay không an phận của anh, nhìn anh khẩn cầu: "em đói bụng. . ."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa vùi đầu vào cổ cô, nở nụ cười một lúc lâu, rồi mới ngẩng đầu, buồn cười nhẹ hôn lên môi cô, xoay người xuống giường, nói: "dậy đi, cháo nấu từ tối qua, bây giờ hẳn là rất nhừ rồi. Tối qua em uống nhiều quá, hôm nay phải ăn nhẹ một chút, sẽ tốt cho dạ dày."
An Nhiên cười nhạt gật đầu với anh, trong lòng có cảm giác ấm áp vì sự dịu dàng của anh, cũng vì sự quan tâm của anh.
Đến khi An Nhiên rửa mặt thay quần áo đi ra ngoài, Tô Dịch Thừa đã múc xong cháo đặt lên bàn ăn, trong nhà cũng không có gì có thể ăn với cháo, trong tủ lạnh còn mấy quả trứng gà, đập ra làm trứng rán, đặt trên bàn ăn, coi như là ăn kèm với cháo.
An Nhiên ngồi xuống trước bàn ăn, nhận lấy cái thìa và đôi đũa anh đưa cho, nhẹ nhàng nói: "cám ơn."
Tô Dịch Thừa chỉ cười khẽ, ngồi xuống trước mặt cô, bưng bát cháo lên ăn.
"Tối hôm qua, thật là xấu hổ quá." An Nhiên áy náy nói.
Để bát đũa xuống, Tô Dịch Thừa nhìn cô chăm chú, buồn cười nói: "em không cảm thấy giữa chúng ta dùng mấy từ cám ơn, xin lỗi, ngại quá này hơi nhiều sao?"
An Nhiên sửng sốt, nhưng ngay sau đó cười dí dỏm lè lưỡi với anh.
Tô Dịch Thừa cười, gắp miếng trứng vào bát của cô, nhìn cô, cuối cùng hỏi: "hôm qua sao mà uống nhiều như vậy."
Động tác ăn cơm dừng lại, cười cười có chút mệt mỏi, nói: "hôm qua lúc ăn cơm gặp phải Trình Tường và người phụ nữ kia ăn cơm với nhau, sau đó chúng em cãi nhau, anh không biết đâu, hôm qua em thật cừ, vừa hắt cả ly rượu lại vừa tát anh ta một cái, bây giờ nghĩ lại, chính mình cũng thấy khó tin, sau đó em đến nói rõ mọi chuyện cho Lâm Lệ."
Tô Dịch Thừa không nói chuyện, chẳng qua là nhìn cô.
An Nhiên ngẩng đầu, cười cười tự giễu với anh, nói: "anh có thấy em rất ngốc không, rõ ràng không phải chuyện của mình, nhưng còn kích động hơn cả người trong cuộc."
Tô Dịch Thừa lắc đầu, nói: "Lâm Lệ rất may mắn, có thể có một người bạn như em."
Chóp mũi An Nhiên hơi cay cay, nhìn anh, hốc mắt phiếm hồng: "em cũng vậy rất may mắn có người bạn như cô ấy, chuyện gì cũng nghĩ cho em, lo lắng cho em, thế nên, em mới không muốn cô ấy bị tổn thương, thật ra thì cô ấy rất đơn thuần, chuyện gì cũng nghĩ rất đơn giản, yêu một người thì quyết một lòng với người ta, nhưng có người lại không hiểu, không quý trọng, vì biết cô ấy yêu anh ta, cho nên tùy tiện lãng phí tình cảm của cô ấy. Lâm Lệ tốt như thế, tốt bụng như thế, cô ấy không đáng nhận được kết cục như vậy." Nói xong, nước mắt không khống chế từ trong hốc mắt chảy xuống.
Tô Dịch Thừa vòng qua bàn ăn đến chỗ cô, đưa tay ôm cô vào lòng, nhẹ vỗ về lưng cô, nhỏ giọng nói bên tai cô: "Được rồi, không sao rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi."






Lâm Lệ, mi thật ngu ngốc
An Nhiên ngồi trong phòng làm việc, tay cầm bút vẽ, mà tâm tình vẫn không sao bình tĩnh được, chán nản ném chiếc bút trên tay lên bàn làm việc, lại vò bản phác thảo thiết kế kia thành viên, ném vào thùng rác. Một ngày hôm nay, bên trong đã có bốn năm viên giấy như thế.
Nhìn cái điện thoại trên bàn, cuối cùng cũng không nhịn được mà nhấc lên, muốn gọi cho Lâm Lệ, "cốc cốc cốc..." Cửa phòng làm việc đột nhiên bị gõ gõ.
An Nhiên ngẩng đầu, liếc nhìn phía cửa, cất giọng nói: "Vào đi."
Lăng Nhiễm mỉm cười đứng ở cửa, nhìn cô, hỏi: "Tôi có thể vào không?"
Lăng Nhiễm giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, nói: "Được rồi, không quấy rầy cô làm việc nữa, tôi ra ngoài chờ Lăng Lâm."
An Nhiên gật đầu, không giữ cô lại.
Khi An Nhiên còn đang ngẩn người nghĩ tới chuyện Lăng Nhiễm, thì điện thoại trên bàn vang lên, nhấc điện thoại từ di động lên, người gọi đến là Lâm Lệ, cô không hề chần chừ, vội vàng nhấn nút nghe: "Alô, Lâm Lệ."
"Ừ." Bên kia điện thoại Lâm Lệ đáp, nhưng mà nghe tiếng không hoạt bát, vui tươi như ngày xưa, nhẹ nhàng thản nhiên, nghe như có cảm giác vô lực, không nghe ra chút sức sống nào.
An Nhiên có chút lo lắng, dè dặt hỏi: "mi …không sao chứ?"
"Ha ha." Ở bên kia Lâm Lệ cười khẽ, nói: "Buổi trưa đi ăn cơm cùng ta đi, đúng rồi, chiều có xin nghỉ được không?"
"Tốt, chiều mi muốn đi đâu, ta đều tháp tùng." Không có hỏi nhiều, An Nhiên liền đồng ý. Làm bạn bè, chính vào những lúc như thế này thì cần nhanh chóng tới ủng hộ đối phương, để cô ấy biết, thật ra cô ấy không cô độc, bởi vì có một người, mãi mãi đứng bên cạnh cô ấy, làm hậu thuẫn cho cô ấy, cho cô ấy sức mạnh.
Buổi trưa khi đến nhà hàng, Lâm Lệ đã ở đó rồi, ngồi cạnh cửa sổ, quay đầu nhìn ra ngoài, thật ra thì lúc An Nhiên vừa xuống xe đã nhì