Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3466 lượt.

ếc bàn trà, một tay cầm chai rượu đỏ, một tay cầm chén, miệng còn rên khe khẽ, vì đột nhiên sáng lên mà vô thức nhíu mày, như là đang kháng nghị cái gì.
Thấy thế, Tô Dịch Thừa có chút bất đắc dĩ lắc đầu, thả cập công văn trong tay xuống ghế sô pha, đột nhiên nhớ anh tới lời Diệp Tử Ôn vừa nói, rằng gần đây cô buồn bực chuyện bạn bè, nếu đoán không lầm, thì hẳn là chuyện vị hôn phu của Lâm Lệ ngoại tình.
Cô quá nặng tình nghĩa, cho nên mấy ngày nay, chuyện này vẫn luôn đeo bám, quấy nhiễu cô, cô cần trút ra, may mắn chẳng qua cô chỉ ở nhà uống rượu trút hết ra, nếu không anh thật sợ là lúc đó sẽ không tìm được cô, bởi vì thời gian tiếp xúc với nhau thực sự là quá ngắn rồi, mấy ngày này chỉ có thể hiểu được ít ỏi chút thói quen sinh hoạt của cô, thích ăn rau xanh, thích ăn cá, chuộng đồ ngọt, sợ đắng, uống cà phê chỉ uống capuchino, nếu uống trà chỉ uống ‘trà sữa Hoàng Gia’, khi làm việc để một hộp bánh bích quy và một ly capuchino nóng ở bên cạnh, ghét ăn thịt mỡ nhất, nhưng mà nếu có người cố ý gắp cho cô, dù không thích, cô vẫn ép mình nuốt xuống, tất nhiên sẽ không nhai, chỉ một ngụm nuốt luôn.
Cởi áo khoác trên người xuống, khom lưng lấy chai rượu trong tay cô ra, bật cười lắc đầu, cô thế mà cũng uống hết một chai Lafite, cô coi rượu này là nước uống sao?
Vỗ nhẹ nhẹ mặt cô, gọi: "An Nhiên?"
An Nhiên khẽ cau mày, cái miệng nhỏ còn lầu bầu cái gì đó, gương mặt vì rượu mà lúc này đỏ ửng lên, vỗ vỗ, nhìn thật đẹp mắt.
Tô Dịch Thừa cúi đầu hôn lên trán cô, sau đó túm lấy thắt lưng cô.
Đột nhiên bị lơ lửng giữa không trung khiến cho An Nhiên đang say rượu có chút choáng váng, chau mày kịch liệt, nhìn sắc mặt rất khó chịu.
Nhìn cô như thế, Tô Dịch Thừa nhỏ giọng nói bên tai cô: "An Nhiên, muốn nôn sao?" Nói xong liền ôm cô về phía phòng vệ sinh.
Đang mù mịt, An Nhiên mở mắt ra, dạ dày khó chịu như sóng biển, một luồng khí nóng cuồn cuộn từ dạ dày xộc lên, thoáng cái đã đến cổ họng, theo bản năng cô đưa tay che lại miệng mình, một tay khác túm bả vai Tô Dịch Thừa ý bảo anh thả mình xuống.
Nhìn người trong lòng một chút, biết cô thật sự sẽ nhanh chóng nôn ra, nên bước chân nhanh hơn đi về phía phòng vệ sinh.
Mắt thấy sắp đến phòng vệ sinh rồi, dạ dày lại cuồn cuộn, sau đó ào ào nôn ra, trong chốc lát, trước ngực hai người đều bị ướt một vùng lớn, không thể chật vật hơn nữa, hai người đều bị mùi rượu bao trùm.
Điều may mắn duy nhất là tối nay An Nhiên không ăn gì, nôn ra toàn rượu là rượu, đây là điều duy nhất đáng ăn mừng.
Vừa nôn xong, An Nhiên tỉnh rượu hơn nửa, sững sờ nhìn Tô Dịch Thừa, bỗng chốc không phản ứng kịp.
Tô Dịch Thừa cúi đầu nhìn bản thân một chút, lại nhìn An Nhiên, có chút bất đắc dĩ bật cười.
Lúc này An Nhiên mới kịp phản ứng, cô nhìn anh, vẻ mặt sắp khóc rồi, vội nói "Xin, xin lỗi, em..."
"Đồ ngốc." Tô Dịch Thừa sủng nịch dùng trán đụng vào trán cô: "Sao phải nói xin lỗi, em không cố ý, dù sao anh vừa về, cũng chưa tắm rửa."
An Nhiên nhìn anh, miệng lầm bầm, không biết nên khóc hay nên cười.
Tô Dịch Thừa ôm cô vào phòng tắm, để cô ngồi trên bồn cầu, còn mình thì ra ngoài lấy quần áo tắm rửa của hai người sau đó lại vào.
Nửa ngồi xổm trước mặt cô, cẩn thận cởi quần áo trên người cô.
An Nhiên nhìn chằm chằm anh, đột ngột đỏ mặt, không biết là do rượu đỏ hay là vì sự mập mờ lúc này. Khi tay anh vòng ra sau cởi nút áo con của cô, đột nhiên cô giơ tay lên che trước ngực, nhìn chằm chằm anh, hô hấp bắt đầu có chút dồn dập, có chút căng thẳng hỏi: "anh, anh đi ra ngoài trước đi?"
Tô Dịch Thừa buồn cười nhìn cô, đưa tay nhéo nhéo cái mũi của cô, hỏi: "Em thấy anh thế này không cần tắm rửa?"
Mặc dù hai người là vợ chồng, trong khoảng thời gian này người nào đó có yêu cầu không thấp đối với phương diện kia, tần số còn khá cao, thế nhưng, nghĩ đến đối diện thẳng thắn thế này, cô vẫn cảm thấy không phóng túng được, vừa nghĩ, mặt đã hồng kinh khủng.
"Vậy anh tắm rửa trước đi, đợi lát nữa em tắm." Nói xong, liền muốn đứng dậy rời đi. Nhưng vừa muốn đứng lên, dưới chân đã vô lực, cả người mất thăng bằng ngã vào lồng ngực Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa đưa tay đỡ được cô, thở dài nói: "An Nhiên, chúng ta là vợ chồng, nhất định phải xa cách như vậy sao?"
Tựa vào trong lồng ngực của anh, An Nhiên không nói ra được một câu, không phải là xa cách, là xấu hổ, là ngại ngùng.
Thả cô ra, chỉnh cho cô ngồi ngay ngắn lại, bình tĩnh nhìn cô, "hử?"
An Nhiên đỏ mặt lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Chỉ là, chỉ là thấy là lạ, không quen."
Tô Dịch Thừa cười, đưa tay cởi quần áo trên người mình, cả người trần trụi đứng trước mặt cô, An Nhiên nhìn chằm chằm vào mặt anh, mặt còn đỏ hơn vừa rồi, nháy cũng không nháy mắt, rất sợ nhìn thấy cái gì không nên nhìn.
Tô Dịch Thừa đưa tay cởi đi bộ đồ còn sót lạ trên người cô, mỉm cười nhìn cô, chậm rãi cúi đầu xuống, hôn, dịu dàng hôn lên cánh môi cô, nhẹ nhàng, nóng hổi nhưng mềm mại dán sát vào môi cô, nhưng chẳng qua chỉ dán sát, không có hành động nào khác.
Bàn tay lôi kéo bàn tay đang nắm chặt vì căng th