pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3497 lượt.

An Nhiên không nói lời nào, chỉ cười cười.
Tô Dịch Thừa ngồi tựa vào ghế sô pha, tay tự nhiên vòng qua An Nhiên, đặt ở lưng ghế phía sau cô, vẻ mặt vẫn ôn hòa như trước, nói: "Mạc tổng và cô Đồng không phải là vợ chồng tình thâm ư, tôi nghe nói năm đó cô Đồng ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, Mạc tổng bỏ lại mọi thứ trong nước, hăng hái đi theo cô Đồng ra nước ngoài, quyết tâm như thế, nếu không phải yêu sâu sắc, thì không người bình thường nào có thể làm được. Muốn nói khiến người ta hâm mộ, vậy cô Đồng và Mạc tổng mới thật sự khiến người ta hâm mộ không thôi." Nói xong, Tô Dịch Thừa cười như không cười, nhìn về phía Mạc Phi.
Đồng Tiểu Tiệp cười duyên, thâm tình quay đầu liếc nhìn Mạc Phi.
Vẻ mặt Mạc Phi có phần cứng ngắc, chỉ cong cong khóe miệng, trên mặt không hề có ý cười.
Đồng Tiểu Tiệp quay đầu lại, nhìn An Nhiên nói: "An Nhiên học tỷ, hiện tại Mạc Phi mới từ Mĩ về không lâu, công ty bên này cũng vừa mới được thành lập không lâu, tất cả còn đang trong quá trình mở rộng, trước đây khi còn học đại học, học tỷ và Mạc Phi hợp tác rất tốt, Mạc Phi nói năm đó nhờ chị mà anh ấy có được linh cảm cho mấy bản thiết kế tham dự cuộc thi, chị cũng đã đóng góp nhiều ý kiến quan trọng, nên có một yêu cầu hơi quá đáng, học tỷ có thể tới công ty, giúp Mạc Phi không?"
Nghe vậy, ba người còn lại đều sửng sốt. Mạc Phi sững sờ nhìn cô, mà An Nhiên thì không giải thích được nhìn cô ta, khó hiểu nhìn Mạc Phi.
Đồng Tiểu Tiệp nhìn cô một cái, rồi quay đầu nhìn về Tô Dịch Thừa nói: "Tô trợ lý sẽ không để ý chứ."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cười cười, nhàn nhạt mở miệng nói: "tất nhiên tôi sẽ không để ý, nhưng mà sợ là Hoàng tổng giám sẽ không muốn thả người đi." Nói xong, liền đứng dậy, cười chào hỏi người đang đến từ phía sau Mạc Phi, Hoàng Đức Hưng: "Hoàng tổng giám."
Lúc này Đồng Tiểu Tiệp và Mạc Phi mới thấy Hoàng Đức Hưng mặt mày tươi cười, cũng đứng dậy cười cười với ông ta.
Mọi người lại ngồi xuống, Hoàng Đức Hưng ngồi xuống cạnh Mạc Phi, Tô Dịch Thừa cười mở miệng nói: "Nếu Hoàng tổng giám đã có mặt, chuyện này cô Đồng cứ hỏi Hoàng tổng giám đi, dù sao hiện tại An Nhiên đang là nhân viên của Hoàng tổng giám, muốn đi muốn ở, phải được Hoàng tổng giám đồng ý thả người mới được."
Hoàng Đức Hưng vừa mới đến, nghe anh nói mà hồ đồ, căn bản không nghe ra tình hình thế nào, liền hỏi: "Cái gì mà thả hay không thả người, sao tôi càng nghe càng lộn xộn rồi."
Không đợi Đồng Tiểu Tiệp mở miệng, Tô Dịch Thừa lại nói: "vừa rồi cô Đồng nói muốn để An Nhiên sang công ty bọn họ làm, tôi nói chuyện này phải do ngài, ngài nói đúng không."
Nghe vậy, Hoàng Đức Hưng lập tức biểu lộ thái độ, nói: "hả, cái này làm sao có thể, An Nhiên là trưởng thiết kế của công ty chúng tôi, tôi làm sao có thể thả người được, cô Đồng đừng có đào góc tường của tôi nha, bản thân Mạc tổng đã giành được nhiều giải thưởng lớn tầm vóc quốc thế, sao có thể băn khoăn không có nhà thiết kế giỏi đi."
Nghe vậy, Đồng Tiểu Tiệp cười nói: "ha ha, tôi vốn định làm như là Hoàng tổng giám nghĩ, ỷ vào tình nghĩa bạn học lâu năm của chúng tôi, định len lén đào học tỷ của tôi, còn muốn lấy người ra, kẻ bất tài này vừa mở miệng đã bị Hoàng tổng giám đá ra rồi, xem ra sau này Hoàng tổng giám phải đề phòng chúng tôi rồi, anh nói có phải không, Mạc Phi."
Mạc Phi cười khan gật đầu, cũng không nói nhiều, chỉ nhìn thẳng An Nhiên phía trước mặt.
Mấy người lại ngồi hàn huyên thêm một lát, Hoàng Đức Hưng thấy nhóm hợp tác với ‘Chân Thành’ liền đứng dậy đi về phía bọn họ. Mạc Phi ngồi ở đây không được tự nhiên, sau đó, lấy cớ nói thấy người quen liền lôi kéo Đồng Tiểu Tiệp đi qua đó chào hỏi.
Đợi tất cả bọn họ đều rời đi, An Nhiên mới khẽ thở dài, bưng đồ uống trên bàn trà, nhấp một hớp.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, hỏi: "mệt mỏi sao?"
An Nhiên lắc đầu, cười cười với anh
Đúng lúc này, ánh đèn trong hội trường đột nhiên tối xuống, sau đó vòng sáng chiếu vào người chủ trì trên đài, người chủ trì tiệc rượu đứng trước cái mícrô, sau đó theo lệ cũ đại diện chúc mừng Tiêu Ứng Thiên đại thọ sáu mươi tuổi vui vẻ, sau đó mời người được chúc thọ lên phát biểu.
Thật ra thì cũng không gì ngoài những lời diễn thuyết đã được người ta chuẩn bị trước, cảm tạ mọi người đến tham dự, cảm tạ mọi người ủng hộ ‘Húc Đông’, sau khi cảm tạ xong, đã là mười phút sau rồi. Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người, âm nhạc trong hội trường vang lên, ánh đèn biến đổi cường độ, trở nên êm dịu, lờ mờ, sau đó người chủ trì trên đài một lần nữa đứng trước cái mícrô, tuyên bố điệu nhảy đầu tiên xin mời Tiêu tiên sinh và Tiêu phu nhân mở màn. Lại một tràng vỗ tay nhiệt liệt, ánh đèn chiếu theo vợ chồng Tiêu Ứng Thiên, trong đám người Tiêu Ứng Thiên nắm tay Tiêu phu nhân đi vào sàn nhảy, bước nhẹ nhàng chầm chậm theo điệu Waltz, sau đó một số tuấn nam mĩ nữ cũng sôi nổi dắt bạn nhảy của mình vào sàn nhảy, tung tăng khiêu vũ theo nhạc.
Bên này, Tô Dịch Thừa vươn tay với An Nhiên, mỉm cười nhìn cô nói: "Tô phu nhân xinh đẹp, anh có vinh hạnh được mời em nhảy một điệu không