Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3496 lượt.
trách nhiệm đi!
"Ai, mình, mình nhất thời không nói rõ được, đã tìm được cha đứa trẻ rồi, đang trên đường đến, chờ chút mình gọi cho cậu." Diệp Tử Ôn nói xong liền cúp điện thoại.
Trực giác cho Tô Dịch Thừa biết giọng điệu Diệp Tử Ôn vừa rồi có chút kỳ lạ, nhưng có mấy câu ngắn ngủn lại không nghe ra lý do gì, anh nhìn chằm chằm vào điện thoại di động một lúc lâu, mới bỏ điện thoại vào trong túi áo, sau đó xoay người trở về phòng bệnh.
Đến khi Diệp Tử Ôn chạy tới đã là hai mươi phút đồng hồ sau rồi, Tô Dịch Thừa cùng An Nhiên ở trong phòng bệnh chăm nom đứa bé, sau khi truyền dịch mới giảm bớt đau đớn, chân mày cũng thả lỏng ra, không nhíu chặt nữa.
Một mình Diệp Tử Ôn đẩy cửa vào, nhìn Tô Dịch Thừa, vẻ mặt có chút là lạ, như là đang khó xử.
Tô Dịch Thừa nhìn phía sau anh ta một chút, đợi một lúc lâu cũng không thấy cha mẹ đứa bé vào, có chút không vui, nhíu mày, hỏi: "người không đến đây?"
Diệp Tử Ôn lắc đầu, liếc nhìn phía sau, rồi sau đó, một người đàn ông đi ra từ phía sau tường, giày tây, đầu tóc vuốt keo cẩn thận, chân đi giầy được làm thủ công chính hiệu của Ý, bước đi vào.
Tô Dịch Thừa sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt, thoáng cái ngây ngẩn cả người, anh đang nghĩ ai là cha mẹ đứa bé mà lại vô tâm như thế, nhưng hoàn toàn không ngờ, thế mà lại là cậu ta!
Người đàn ông này không phải là người khác, chính là Chu Hàn! Khó trách Diệp Tử Ôn vừa rồi, lúc gọi điện thoại đều ấp a ấp úng.
An Nhiên giương mắt nhìn, sửng sốt, cô cảm thấy nhìn quen mắt, một lúc lâu rốt cục nhớ lại, người đàn ông này cô đã gặp, hồi đó cùng Tô Dịch Thừa về đại viện quân khu, ở một khu thể thao đã gặp anh ta. Lại nhìn đứa trẻ trên giường, thì ra nó là đứa trẻ nghịch ngợm đụng vào cô hôm đó, cô còn nhớ rõ, hôm đó người đàn ông ở phía sau ra tay đỡ cô một lần. Anh ta hình như rất nghiêm khắc, mà đứa trẻ dường như rất sợ anh ta. Cô còn nhớ, Tô Dịch Thừa quen biết anh ta, nhưng mà hình như quan hệ giữa hai người cũng không tính là tốt đẹp.
Tức giận
Chu Hàn bước lên, lướt qua Tô Dịch Thừa và An Nhiên, trực tiếp đi tới trước giường bệnh, nhìn đứa bé trên giường, chân mày cau lại có chút không vui.
Sau đó mặt không chút thay đổi mở miệng: "Bác sĩ nói thế nào." Ngữ điệu bình tĩnh, không nghe ra chút tâm tình, hoàn toàn không hề có sự căng thẳng và sợ hãi mà một phụ huynh nên có.
"Thật xin lỗi, tôi không biết đứa bé dị ứng với hải sản." An Nhiên có chút áy náy, thật ra nói đi nói lại chuyện này phải trách cô, con nhà người ta đang khỏe mạnh chơi robot biến hình ở đó, cô lại đem đồ ăn cho nó ăn, tất nhiên cũng là tấm lòng, thật không ngờ lại biến thành hậu quả thế này. May mắn là đứa bé không bị làm sao, nếu không cô thật sự rất đau lòng.
Chu Hàn không nói gì, nhìn thẳng vào đứa trẻ trên giường, đưa tay, hơi mất tự nhiện, nhẹ nhàng sờ sờ lên mặt nó.
An Nhiên xoay người nhìn lại đứa bé trên giường, cuối cùng mới cùng Tô Dịch Thừa xoay người rời đi.
Dọc đường ra khỏi bệnh viện, ba người Tô Dịch Thừa, An Nhiên, và Diệp Tử Ôn sóng bước cùng đi, không khí có chút là lạ, ba người đều không nói lời nào.
An Nhiên còn đang suy nghĩ chuyện đứa bé kia, người đàn ông kia nhìn qua cũng không phải là người cha đủ tư cách, dường như rất nghiêm khắc với đứa bé, mà đứa bé cũng vô cùng sợ anh ta, cô hơi lo lắng người đàn ông kia có chăm sóc tốt cho đứa bé không.
Diệp Tử Ôn thì thỉnh thoảng nhìn sang Tô Dịch Thừa bên cạnh một chút, mấy lần há mồm muốn nói gì, nhưng cuối cùng muốn nói lại thôi không nói ra miệng.
Ba người đến bãi đỗ xe, Diệp Tử Ôn và Tô Dịch Thừa đều lái xe tới. Diệp Tử Ôn đứng cạnh xe của mình, hỏi bọn họ: "còn trở về tiệc rượu với mình không?" Hiện tại chạy trở về, đoán là chỉ có thể tham gia đoạn cuối buổi tiệc.
Tô Dịch Thừa liếc nhìn An Nhiên, lắc đầu: "không được, tối nay An Nhiên cũng có chút mệt mỏi, bọn mình đi thẳng về nhà, cậu quay lại bữa tiệc giúp mình nói một tiếng xin lỗi với chú Tiêu."
Diệp Tử Ôn gật đầu, không nói thêm nữa, mở ra cửa xe lên xe, khi lái xe qua Tô Dịch Thừa, còn chậm rãi dừng lại, nhìn Tô Dịch Thừa, cuối cùng Diệp Tử Ôn không nhịn được mở miệng hỏi: "cậu còn để ý chuyện năm đó sao?"
Tô Dịch Thừa nhìn anh ta, một lúc lâu mới mở miệng nói: "không có."
Diệp Tử Ôn nhìn anh, khẽ than nhẹ lắc đầu, không nói gì, trực tiếp chạy xe đi.
An Nhiên nhìn anh, mặc dù không rõ lắm vừa rồi Diệp Tử Ôn nhắc đến chuyện năm đó là gì, nhưng cũng biết quan hệ của Tô Dịch Thừa và Chu Hàn nhất định không đơn giản, hoặc là nói, hồi đó giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì.
Một lúc lâu, Tô Dịch Thừa lấy lại tinh thần, quay đầu trên mặt cười ôn hòa, nói: "chúng ta đi thôi."
An Nhiên nhìn chằm chằm anh, đột nhiên cảm giác thật ra thì mình cách anh thật xa, cô không hiểu rõ tâm tư và ưu tư của anh, nếu anh không nói, mình sẽ không đoán ra, anh là một cao thủ ngụy trang, một giây trước có thể u sầu đầy mặt, nhưng có thể một giây sau lập tức trở lại bộ mặt vĩnh viễn cười ôn hòa kia, không thể nhìn