XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3498 lượt.

?"
An Nhiên cười nhìn anh, sau đó đưa tay để vào lòng bàn tay anh, dứt khoát gật đầu, "tất nhiên."
Hai người nắm tay định vào sàn nhảy, nhưng vừa mới xoay người, phía sau đột nhiên vang lên tiếng cái gì ngã xuống đất. Hai người đồng thời quay đầu lại, thấy đứa bé vốn đang ngồi trên ghế sô pha chơi robot biết hình không hiểu sao lại ôm bụng ngã xuống mặt đất.
Hai người bước lên phía trước, An Nhiên đỡ đứa bé dậy cho tựa vào lòng mình, hỏi: "anh bạn nhỏ, cháu làm sao vậy?" Rõ ràng vừa rồi còn bình thường, sao đột nhiên lại như thế này!
Đứa bé kia ôm bụng, vì đau đớn mà mặt mũi nhăn nhó, nói cũng không nói hoàn chỉnh: "đau ... đau, đau quá. . . . . ."
Thấy thế, An Nhiên có chút luống cuống nhìn Tô Dịch Thừa, cô không biết làm thế nào bây giờ.
"Cha mẹ của đứa bé đâu, cha mẹ của nó là ai?" Tô Dịch Thừa hỏi.
An Nhiên lắc đầu: "em không biết, vừa rồi vừa tới đã nhìn thấy một mình nó ngồi trên ghế sô pha, bên cạnh không có người lớn."
"Anh bạn nhỏ, nói cho chú, cha mẹ của cháu tên là gì, chú tìm bọn họ giúp cháu được không." Tô Dịch Thừa hỏi đứa bé, cố gắng hỏi ra được cha mẹ của nó.
Nghe vậy, đứa bé trong lòng An Nhiên ôm bụng liều mạng lắc đầu, giống như là sợ cái gì.
Thấy thế, hai người đành bó tay không làm được gì.
Đột nhiên đứa bé như là rất đau đớn, ôm bụng kêu đau.
An Nhiên nhìn nó không đành lòng: "làm sao bây giờ, nhìn nó rất đau đớn."
Tô Dịch Thừa lập tức lấy đứa bé từ trong lòng An Nhiên ra ôm lấy, nhanh chóng nói: "chúng ta đưa đứa trẻ đến bệnh viện đã, đợi lát nữa anh gọi cho Diệp Tử Ôn, bảo cậu ta tìm cha mẹ của nó trong hội trường, sau khi tìm được thì báo cho họ chạy tới bệnh viện."
Không có phương pháp xử lí nào tốt hơn, trước mắt dường như cũng chỉ có cách này, An Nhiên gật đầu, cầm lấy cái túi xách trên ghế sô pha, vội vàng đi theo Tô Dịch Thừa ra khỏi hội trường.
Trên xe, Tô Dịch Thừa vừa lái xe vừa đeo tai nghe gọi điện cho Diệp Tử Ôn, mà An Nhiên ôm đứa bé ngồi ở phía sau, đứa bé kia vì đau đớn mà cả gấp cả người lại, vẻ mặt nhăn nhó, cái trán không ngừng toát mồ hôi lạnh.
Tô Dịch Thừa nhìn phía sau qua cái kính chiếu hậu, lúc này Diệp Tử Ôn nhận điện thoại, không đợi anh ta mở miệng, nói luôn: "Tử Ôn, cậu tra xem hôm nay có ai đem theo một đứa bé đến không, mặt khác điều tra xem lúc này có cha mẹ nào là không tìm thấy con cái, nếu có thì cậu lập tức dẫn bọn họ đến bệnh viện."
"Hả, chuyện gì?" Anh nói gì, thế nào mà Diệp Tử Ôn nghe không hiểu gì cả.
"Đừng hỏi nhiều nữa, cứ làm theo mình nói, đứa bé kia vừa ngồi cạnh An Nhiên, không biết làm sao đột nhiên đau bụng lăn lộn trên mặt đất, mình và An Nhiên đang đưa nó đến bẹnh viện, đến khi cậu tìm được cha mẹ của nó thì dẫn họ đến bệnh viện thành phố." Nói xong, Tô Dịch Thừa liền cúp điện thoại.
Nhìn bộ dạng khó chịu của đứa bé, An Nhiên có chút đau lòng, tức giận nói: "anh nói xem, cha mẹ đứa bé này sao lại vô trách nhiệm như vậy, đứa bé thế này, để nó đợi một mình ở đấy, hai người không thấy bóng dáng, vứt đứa bé ở đây có xảy ra chuyện gì cũng không biết, quả thực là không chấp nhận được."
Qua kính chiếu hậu, nhìn cô, Tô Dịch Thừa không nói chuyện, đạp chân ga, tăng tốc độ xe.
Đến bệnh viện, Tô Dịch Thừa ôm nó đi thẳng vào phòng cấp cứu. Bác sĩ ở phòng cấp cứu bước đầu chuẩn đoán bệnh của đứa bé là chứng dị ứng hải sản nặng dẫn đến đau bụng.
Lầm tưởng An Nhiên và Tô Dịch Thừa là cha mẹ đứa bé, hung hăng mắng bọn họ một trận: "hai người làm cha mẹ kiểu gì vậy, đứa bé dị ứng mà hai người không biết sau, lại còn cho nó ăn hải sản, may là lần này đưa đến sớm, nếu còn chậm một tiếng, anh chị có biết sẽ nguy hiểm thế nào không!"
Hai người không giải thích, vội hỏi đứa bé thế nào rồi, bác sĩ phòng cấp cứu nhìn bọn họ một cái, không mắng bọn họ nữa, chỉ nói: "may mắn đưa đến sớm, bây giờ thì không có gì đáng ngại, cần truyền nước, tốt nhất là ở lại bệnh viện theo dõi mấy ngày."
Hai người vội vàng gật đầu, nghe được đứa bé không sao mới yên tâm.
An Nhiên ở trong phòng bệnh trông nom đứa bé đang truyền nước, vì đau bụng mà đứa bé không ngừng toát mồ hôi, lông mày cũng nhíu chặt lại. An Nhiên đau lòng, lấy khăn giấy lau đi mồ hôi trên trán nó, đưa tay vuốt lên chân mày đang nhíu chặt. Lẩm bẩm: "nói lại, phải trách cô, cô không nên đưa mỳ hải sản cho cháu ăn, cô không biết cháu bị dị ứng hải sản, lại còn nghiêm trọng thế này."
Tô Dịch Thừa đau lòng bước lên ôm cô: "không sao rồi."
An Nhiên gật đầu, nhẹ giọng thở dài nói: "may là không sao."
Tô Dịch Thừa buông cô ra, nói: "anh ra ngoài gọi điện thoại hỏi một chút bọn Tử Ôn đến không."
Đi ra khỏi phòng bệnh, ra đến chỗ rẽ ngoài hành lang, lấy điện thoại di động ra gọi cho Diệp Tử Ôn.
Điện thoại vang lên một lúc lâu mới được bắt máy, liền hỏi: "tìm được cha mẹ đứa bé không?"
"Việc này … thật ra thì …" Diệp Tử Ôn có chút ấp úng, dường như còn chưa nghĩ kỹ sẽ nói như thế nào.
Tô Dịch Thừa nhíu mày, nói: "cái gì mà việc này việc kia, tìm được chưa, chẳng lẽ bọn họ thật sự không lo lắng con cái sao?" Không khỏi quá vô