Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3503 lượt.
ã sáng choang, hôm nay bất ngờ là Tô Dịch Thừa không dậy tập thể dục buổi sáng, lúc này anh đang nằm ngủ cạnh cô.
An Nhiên hơi nghiêng người nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường một chút, bảy giờ ba mươi lăm phút, cô xoay người nhìn Tô Dịch Thừa còn đang mộng, không biết anh mơ thấy hay nghĩ đến cái gì, hai đầu lông mày nhăn thành hình chữ xuyên khiến cô không thích, đưa tay lên vuốt vuốt cho anh, lại nhìn anh một lúc lâu, mới dè dặt xoay người, vén chăn định xuống giường.
Nhưng vừa mới vén chăn lên, sau đó An Nhiên bất ngờ sửng sốt, cúi đầu nhìn bản thân dưới chăn, tiếp đó mặt thoáng chốc phiếm hồng, trời! thế mà cô lại không mặc gì!
Rồi mới nhớ lại tất cả tối hôm qua, hai người vốn đang thảo luận vấn đề tiết kiệm nước, cuối cùng đi thẳng vào nhà tắm, lúc đó, chẳng ai trong hai người nghĩ đến muốn lấy đồ ngủ trong tủ quần áo kia!
Quay đầu liếc nhìn Tô Dịch Thừa còn đang trong giấc mộng, xác định là anh vẫn đang nhắm mắt, vẫn nằm nghiêng người như thế, mới dè dặt xuống giường, đi nhanh đến tủ quần áo, giống như đang lo lắng nửa đường người trên giường tỉnh lại, An Nhiên vừa lấy ra một bộ quần áo từ bên trong tủ đồ, vừa thỉnh thoảng ngoái đầu lại nhìn người trên giường, lúc này thật vất vả mới lấy được bộ công sở để mặc cho ngày hôm nay, vội vàng đi vào phòng tắm.
Chẳng qua cô không hề phát hiện, vào thời điểm cô xuống giường đến tủ đồ lấy quần áo thay, vẻ mặt vốn đang nghiêm túc kia lại mơ hồ hàm chứa ý cười.
Đến khi An Nhiên thay quần áo xong xuôi, đi từ phòng tắm ra ngoài, Tô Dịch Thừa vẫn chưa tỉnh dậy, vẫn duy trì tư thế vừa rồi. An Nhiên lấy một bộ quần áo đặt chỉnh tề cạnh giường, như vậy, anh vừa tỉnh lại là có thể nhìn thấy.
Làm xong xuôi, An Nhiên mới chậm rãi từ phòng ngủ đi ra ngoài.
Vào thời khắc cô biến mất sau cánh cửa, Tô Dịch Thừa ở trên giường mở mắt, nhìn quần áo đặt đầu giường, khóe miệng hàm chứa ý cười nhàn nhạt.
Khi Tô Dịch Thừa thay quần áo xong, rửa mặt xong, đi ra khỏi phòng, An Nhiên đang làm bữa sáng, thấy anh ra ngoài, đặc biệt ngoảnh lại cười nói với anh: "xong ngay đây."
Tô Dịch Thừa gật đầu, học bộ dáng cô ngày xưa, ngồi xuống nghế cao trước bàn ăn, chờ bữa sáng mà hôm nay cô chuẩn bị cho anh.
Kỳ Lạ
Để điện thoại xuống, An Nhiên khẽ thở dài ngã trên chiếc ghế xoay.
Mới vừa cùng Lâm Lệ nói chuyện điện thoại, có thể nghe được tâm tình của cô ấy cũng không tệ lắm, trong lúc nói chuyện đều mang theo nụ cười. Hôn lễ của cô sẽ cử hành vào ba ngày sau, đó là ngày hai mươi tám tháng tư âm lịch, và là ngày năm tháng sáu dương lịch, cha mẹ của Lâm gia đều đến, hai ngày nay đã được sắp xếp ở trong khách sạn, Lâm lệ lấy cớ là muốn đi chiếu cố cha mẹ, đồng thời cũng nói nam nữ hai bên trước khi làm lễ không nên gặp mặt, vì vậy cô cũng dời sang khách sạn để ở.
Thật ra thì An Nhiên biết cô đang trốn tránh Trình Tường, cô là người chưa bao giờ quan tâm ánh mắt thế tục, cho dù đến ngày kết hôn bắt cô trực tiếp đến giáo đường mà không cần chú rể đón, thì cô cũng làm được.
Hiện tại cô làm như vậy chỉ là muốn cho mình cùng Trình Tường một thời gian để bình tâm, có câu nói rằng \'tình cảm dù tốt đến đâu đi nữa cũng không chịu nổi sự phản bội\', quan hệ của đôi bên một khi có vết nứt rồi, thì rất khó trở lại như lúc trước, cho dù Lâm Lệ có muốn và cố gắng vãn hồi mọi chuyện đến đâu, thì đối với việc bị Trình Tường phản bội, cô cũng rất khó làm cho tim mình không có vết nứt.
Khoản thời gian đó khi cô đi tìm anh, thì thấy anh tựa hồ đem chuyện bị tỷ tỷ phản bội chuyển hóa thành sự bất mãn đối với mọi người của Lăng gia, mỗi lần đều cự tuyệt gặp cô.
Cô biết, thân phận của mình khi đó rất lúng túng, đoạn thời gian kia cô thậm chí từng hận chết chị, hận chị vì đã làm cho Dịch thừa ca ca thương tâm như vậy, nhưng vừa căm hận đồng thời ở trong lòng cô vừa có sự mừng thầm nho nhỏ, bởi vì bị chị phản bội thì anh sẽ không có khả năng trở thành anh rể của cô nữa, đây cũng là đại biểu cô sẽ không có cơ hội làm em gái của anh, nhưng mà có thể làm bạn gái anh ấy.
Tuy nhiên vì chuyện của chị nên anh không còn có đến Lăng gia đi lại, thậm chí khi cô tìm đến anh cũng luôn lấy cớ bận rộn mà không muốn gặp. Cô biết là chị đã đả thương sâu trái tim của anh, mà anh thì cần phải có thời gian từ từ bình phục, cho nên cô nguyện ý chờ, chờ đến khi anh hoàn toàn từ trong đau đớn của đoạn tình cảm kia mà đi ra ngoài.
Nhưng mà sau đó, bởi vì công việc, Dịch thừa ca ca lại một lần nữa cùng Lăng gia gần gũi, tuy nhiên vẫn luôn đối với cô khách khách khí khí, nên cô vẫn cho là anh còn đang để ý thân phận em gái Lăng nhiễm của mình, có lẽ cần cho anh nhiều thời gian hơn, hơn nữa cô còn nghe nói anh vẫn cự tuyệt việc má Tô giới thiệu các tiểu thư thiên kim cho anh, vì thế cô vẫn cảm thấy mình còn có đầy đủ thời gian để chờ anh quay đầu lại chú ý tới mình.
Nhưng rồi có một ngày ba ba trở lại nói anh đã kết hôn, không có hôn lễ, không có mở tiệc chiêu đãi tân khách, nhưng đã đăng ký kết hôn, đêm