Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3529 lượt.
nhìn anh ta cười, lắc đầu, nói: "Mạc tổng, nếu không có chuyện gì nữa, tôi xin lỗi trước là không thể tiếp anh được nữa."
Thấy cô muốn đi, trước tình thế cấp bách Mạc Phi, chợt đưa một tay ra kéo tay cô, nắm thật chặc, vì rất sợ cô quay người lại là đi mất.
An Nhiên quay đầu, nhìn cái tay đó một chút, rồi lại nhìn anh ta, có chút bất đắc dĩ nói: "Mạc Phi, đừng làm trò ngây thơ như vậy nữa, đừng để cho sau này ngay cả bạn học chúng ta đều không làm được." Có mấy lời, dù nói nhiều, nhưng cũng không có gì vui vẻ, mà mình còn cảm thấy nhàm chán.
Mạc Phi vẫn nắm tay cô, cố ý không buông ra, chỉ nhìn chằm chằm cô, nói: "Theo ta uống ly cà phê đi, chỉ một ly cà phê thôi."
An Nhiên thật không muốn cứ cùng anh ta dây dưa không rõ mãi, giữa bọn họ căn bản không phải là vấn đề uống hay không uống cà phê "Không được, Dịch Thừa còn đang chờ tôi, tôi muốn về nhà."
Mạc Phi nhìn nàng, vẻ mặt rất bị tổn thương, tay vẫn cố ý không buông như cũ, cười khổ nói: "Có thể đừng nhắc cái tên này trước mặt anh hôm nay không?"
An Nhiên liếc một cái.... không nhìn tới hắn.
Ầm ầm tiếng sấm đứt quãng từ trên không truyền đến, gió càng ngày càng lớn hơn, những mảnh giấy cùng bao nhựa trên đường bị gió mạnh cuốn lên không trung. Lá cây xanh um hai bên đường bị gió thổi càng phát ra thanh âm xào xạc. Trời, hoàn toàn giống như đêm tối, mây đen đã che đi tất cả ánh sáng.
Hai người cứ như vậy đứng một lúc thật lâu, Mạc Phi mới nhàn nhạt mở miệng, trong giọng nói hơi tự giễu: "An Nhiên, em đã quên ư, hôm nay là sinh nhật của anh."
Lúc này An Nhiên mới nhớ tới thì ra là hôm nay là ngày hai tháng sáu, thật sự là sinh nhật của Mạc Phi, cái ngày này mình đã từng nhớ trong nhiều năm qua.
Trời mưa tới, mùa hè, các trận mưa luôn là như thế, tới rất nhanh, hết cũng rất nhanh. Hạt mưa luôn to như hạt đậu từ trên cao nện xuống, không có như nhẹ nhàng lất phất như mưa xuân, mưa mùa hạ rất là cuồng bạo.
Ngẩng đầu nhìn trời, Mạc Phi lôi kéo cô nói: "Lên xe đi."
An Nhiên muốn cự tuyệt, nhưng vì mưa dường như càng ngày càng lớn, nên cuối cùng cô gật đầu, chỉ đành phải cùng hắn lên cỗ xe việt dã lớn màu đen dừng ở một bên cách đó không xa.
Trong xe, Mạc Phi đem khăn lông mà bình thường mình hay đặt ở trong xe để dự bị đưa cho An Nhiên, để cho cô chà lau mái tóc hơi rối vì bị ướt.
An Nhiên đẩy tay của hắn ra, cự tuyệt khăn lông của hắn, trực tiếp khom người tiến lên kéo khăn giấy đặt ở trước cửa sổ xe, nhẹ lau nước mưa trên mặt và trên cánh tay.
Mạc Phi lăng lăng nhìn cô, một lúc lâu sau mới nghiêng nghiêng khóe miệng cười khổ tự giễu, rồi liếc nhìn khăn lông trong tay, sau đó giơ tay lên lung tung lau tóc của mình.
Bên trong xe, hai người cứ như vậy mà ngồi, An Nhiên nhìn cửa sổ, Mạc Phi thì nhìn cô. Phía ngoài mưa trút xuống càng lớn, nện cửa sổ thủy tinh ở phía trước xe, nước mưa theo thủy tinh chảy xuống, làm mơ hồ tất cả phong cảnh ở phía ngoài.
Một lúc lâu sau, Mạc Phi mới đem ánh mắt thu hồi, khởi động xe rời đi.
Bọn họ cũng không có phát hiện, lúc ô-tô của họ rời đi, thì một chiếc màu đen lớn đã cùng bọn họ chạm mặt.
Mạc Phi đem xe lái đến quán cà phê ở gần trường đại học Giang Thành thì dừng lại.
Mùa hè mưa gió là như thế, đến nhanh, mà đi cũng nhanh, lúc này chưa đến hai mươi phút đồng hồ, cơn mưa như trút nước kia đã ngừng lại, sắc trời vốn mờ mờ nhàn nhạt vì mây đen đã tản đi, nên đã trong và sáng sủa lại. Trong không khí còn mang theo sự mát mẻ sau cơn mưa, cùng mùi vị bụi đất trên đường phố.
An Nhiên nhìn quán cà phê trước mặt, đây là quán cà phê được xây khi bọn hắn còn học ở trường học. Thật ra thì hoàn cảnh cũng không tính là tốt, trang trí thì cũng bình thường, nhưng mà ưu điểm ở chỗ là có giá tiền rẻ, thích hợp với chi tiêu của học sinh, cho nên, làm ăn cũng rất tốt, mở ra nhiều năm như vậy, mà làm ăn trước sau vẫn như một.
Nhìn mấy đôi tình nhân nắm tay, ôm sách giáo khoa hướng trong quán cà phê đi vào, An Nhiên tựa hồ cảm thấy thời gian như quay trở lại ngày xưa, trở lại cái thời còn là học sinh ngây ngô. Khi đó bọn họ cũng thích tới đây ước hẹn, có đôi khi là ôm sách giáo khoa tới học tập, có đôi khi vì nhàm chán mà hai người đã ở nơi này ngồi một chút. Thật ra khi đó tới quán cà phê là một việc học theo phong cách tây phương, bởi vì khi đó ở Giang Thành quán cà phê không được thịnh hành lắm, không giống hiện tại, đầy đường đều có, khi đó đi quá cà phê là một chi tiêu hơi xa xỉ, mà một số học sinh tổng thì già mồm cãi láo lại là vì ưu thích lãng mạn, cho nên, dù cô không uống cà phê, cũng thích tới nơi này để vui vẻ uống một chén trà sữa hoàng gia.
"Theo ta đi vào uống một chén nhé?" Mạc Phi nhìn cô, giọng nói giống như là cầu xin.
An Nhiên trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn gật đầu mở cửa xuống xe.
Mộ lần nữa trở về, quán cà phê đã không phải là quán cà phê ban đầu nữa, nơi này hình như đã đổi chủ, người phục vụ cũng rất khác, họ giường như là học sinh trong đại học Giang Thành, lợi dụng thời gian sau khi học xong đi làm thêm kiếm tiền. Có khi là vì học phí, có khi là