Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3534 lượt.

vì tiền tiêu vặt.
Bức tường trước kia vốn sơn màu hồng phấn giờ toàn bộ đã đổi thành giấy dán tường, với màu sắc nhàn nhạt, nhìn hơi có chút ấm áp. Bàn ghế trước đây vốn làm bằng gỗ, bây giờ cũng đổi thành ghế salon và bản thủy tinh.
Điều duy nhất không thay đổi ở đây chính là cách xếp đặt bàn ghế, vẫn giống cách xếp đặt ban đầu.
Ban đầu cô rất vui vẻ vì tìm được góc khuất nhất ở vị trí gần cửa sổ kia để ngồi, vừa nhìn được mọi người trong quán cà phê, lại có thể nhìn đám người lui tới ngoài cửa sổ, cho dù không có chuyện gì làm, cũng không thấy quá nhàm chán, mỗi lần như vậy Mạc Phi đều chê cười cô, nhưng mỗi lần đến đây đều sẽ thay cô chiếm cái vị trí tốt kia.
Chẳng qua hiện tại cảnh còn người đổi, giữa bọn họ đã có khoản cách sáu năm, cái gì tình cảm, cái gì tình yêu đã sớm theo thời gian mà biến mất đi, ngay cả chỗ ngồi ban đầu của riêng bọn họ, giờ phút này cũng đã có một đôi tình lữ ngồi nói chuyện cười đùa, phản phất như từ trên người bọn họ có bóng dáng ban đầu của hai người.
An Nhiên yên lặng nhìn bọn họ, rồi xoay người chuẩn bị tìm chỗ ngồi khác, trong nháy mắt khi cô muốn rời khỏi đó, Mạc Phi đột nhiên đi lên phía trước, mỉm cười nhìn đôi tình lữ kia nói: "Chào cậu, xin hỏi hai người có thể đem chỗ ngồi này nhường lại cho tôi không?"
Đôi tình lữ kia kỳ quái nhìn anh ta một cái, rồi thấp giọng mắng câu, "Bệnh thần kinh." Sau đó liền quay đầu đi không nhìn tới anh ta.
An Nhiên nhìn anh ta, nhàn nhạt mở miệng, "Ngồi khác chỗ thì có sao, dù sao điều giống nhau. Tựa như thời gian vậy, thời gian sẽ không dừng lại chờ anh, vị trí này cũng sẽ không vĩnh viễn bảo lưu để chờ anh trở lại. Đạo lý đơn giản như vậy, anh cũng không hiểu sao."
Mạc Phi đưa mắt nhìn cô, rồi kiên định nói: "Có một số việc sẽ không thay đổi, cho dù trải qua thời gian dài, nếu như chúng ta cố gắng, nhất định có thể trở lại quá khứ."
An Nhiên im lặng nhìn anh ta, nhưng không nói lời nào, cô là người không có tài ăn nói, nếu anh ta muốn cùng cô lý luận, thì đích thị là cô nói không lại anh ta.
Mạc Phi xoay người, một lần nữa nhìn đôi tình lữ kia, từ trên cao nhìn bọn họ nói: "Vị trí này ta muốn ngồi."
Nam sinh kia bị quấy rầy thì có chút tức giận, rõ ràng mình đang yên lành cùng bạn gái ở nơi này hẹn hò, đột nhiên vô duyên vô cớ chạy ra một người như thế, còn không ngừng cùng mình tranh giành chỗ ngồi, đây là chuyện gì a!
"Tôi nói anh rốt cuộc là có chuyện gì, vị trí này là chúng tôi tới trước, bây giờ chúng tôi còn không có rời đi, tại sao chúng tôi phải muốn đem vị trí này tặng cho anh?" Nam sinh kia đứng lên muốn cùng Mạc Phi đối chất.
Mạc Phi nhìn cậu ta, sau đó chậm rãi đem ví tiền lấy ra, đem mấy tờ tiền màu đỏ giá trị lớn từ trong ví tiền lấy ra, bày ở trên bàn thủy tinh, mặt không chút thay đổi mở miệng, nói: "Như vậy đủ chưa?"
Nam sinh cùng vị nữ sinh kia nhìn thấy vậy thì có chút ngu ngơ, tiền ở trên bàn, ít nhất cũng có bảy tám trăm hoặc là một ngàn tệ!
"Anh, anh có ý gì?" Nhìn anh, nam sinh kia không còn khí thế gây sự như mới vừa rồi.
"Không đủ sao?" Mạc Phi nhíu nhíu mày, lại từ trong ví tiền cầm thêm mấy tờ tiền màu đỏ giá trị lớn đưa ra ngoài, đặt ở trên bàn thủy tinh."Như vậy đủ chưa?"
Nam sinh kia lăng lăng nhìn Mạc Phi một chút, rồi lại nhìn tiền trên bàn một chút, kinh ngạc đến cằm suýt nữa rớt xuống, vẫn là nữ sinh bên cạnh cậu ta phản ứng nhanh, đưa tay lôi kéo, lúc này mới kéo về thần trí của cậu ta, sau đó lấy tiền trên bàn nhét vào trong túi áo, cười cười một bên thu thập mấy quyển sách cùng tài liệu trên bàn, rồi nhìn Mạc Phi nói: "Nơi này nhường cho anh, nhường cho anh, chúng tôi lập tức đi, lập tức đi ngay." Sau đó liền thúc giục bạn gái của mình nhanh lên một chút.
Hai người vội vã thu thập xong, vội vàng ôm đồ đạc của mình đứng dậy rời đi.
An Nhiên nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy Mạc Phi như vậy quá mức xa lạ, sáu năm sau anh ta đã hoàn toàn biến thành một người làm cho cô một chút cũng nhận không ra. Mạc Phi cũng nhìn cô, khóe miệng nhàn nhạt nổi lên ý cười, nói: "Anh nói rồi, nếu như nguyện ý cố gắng, có một số việc nhất định có thể trở lại quá khứ." Xoay người chỉ chỉ chỗ ngồi phía sau, nói: "Hiện tại, vị trí này đã thuộc về chúng ta."
An Nhiên không lên tiếng, bởi vì cô không biết có thể nói cái gì.
Mạc Phi gọi người bán hàng tới đem cái bàn một lần nữa thu dọn sạch sẻ.
Tư thế ngồi vẫn như trước kia, hai người chia ra ngồi ở hai bên, An Nhiên ngồi ở bên dựa vào tường, Mạc Phi ngồi ở đối diện cô.
Người bán hàng cầm thực đơn cho bọn họ chọn, thật là thay đổi nhiều, thực đơn trước đây vốn chỉ có đồ uống từ cà phê, giờ phút này đã biến thành phong phú dị thường, không chỉ có cà phê mà còn có những thứ đồ uống khác, ngay cả thịt bò bít tết, mì ý, bánh ngọt, các món điểm tâm ngọt, thậm chí cơm chiên cũng đều có, nội dung phong phú, thì đồng thời có thể thỏa mãn tất cả yêu cầu của khách.
Mạc Phi không hỏi An Nhiên, mà trực tiếp mở miệng gọi ly cà phê cùng một ly trà sữa hoàng gia, bánh ngọt vài món điểm tâm ngọt mùi việt quất cô thích.
T