Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3504 lượt.
hôm đó cô khóc thật lâu. Cho đến tối ngày hôm qua, khi cô cùng ba ba đi chúc thọ cho Tiêu Ứng Thiên, cô tìm thật lâu mới thấy được anh, nhưng cũng đang lúc bọn họ rời đi, chẳng qua điều mà cô không nghĩ tới chính là, người cùng anh đăng ký kết hôn lại là Cố An Nhiên!
"Tôi ghét cô, Cố An Nhiên!" Nhìn cô, Lăng Lâm gằn từng chữ nói, vẻ mặt kia quả thực là căm thù cô đến tận xương tuỷ!
An Nhiên cau mày, chỉ cảm thấy có chút không giải thích được, cô hình như không có làm gì cả, vậy cũng không đúng sao?
Lăng Lâm chợt đứng dậy, ngó chừng An Nhiên trịnh trọng nói: "Sau này, tôi sẽ không đi theo cô nữa! Tôi sẽ tìm Tổng giám để cho ông ấy đem tôi điều đến tổ của Tiếu Hiểu!"
An Nhiên nhìn cô, hoàn toàn không rõ cô ta đột nhiên không nói không rằng mà kích động như thế là vì cái gì, bất quá về chuyện điều cô ta đi, thì cô rất vui lòng , "Tùy cô, nếu như Tổng giám đồng ý, tôi không có ý kiến."
Nếu như cô đoán không có sai, thì Lăng Lâm căn bản vì quan hệ mới đi vào được cửa sau, cái gì mà sinh viên tài cao danh giá, cái gì mà tại thời điểm ở trường học đã đạt được rất nhiều giải thưởng quan trọng trong nước, bất quá chỉ là khoác lác lấy cớ, người có thể đạt nhiều giải thưởng kiến trúc trong nước mà ngay cả tỷ lệ vẽ bản đồ cơ bản nhất cũng không hiểu sao? Nếu thật sự cầm bản thiết kế của cô ta tới xây nhà cao tầng, đoán chừng chưa xây xong thì đã sụp xuống!
Lăng Lâm phẫn hận trừng mắt nhìn cô một cái, sau đó kéo cửa đi ra ngoài.
Về chuyện này, An Nhiên chỉ cảm thấy có chút buồn bực, nhưng cũng không có nhiều tâm tư mà đi để ý, vì cô không cho là tốn thời gian để suy đoán tâm tư những người khác quan trọng hơn việc vẽ thiết kết.
Dùng cả một buổi trưa để xem xét bản thiết kế của công viên giải trí nước ngoài tương đối thành công nhất, nên khi cô từ trong công ty đi ra ngoài trời bắt đầu tốu một chút, trước khi tan việc mấy phút đồng hồ, Tô Dịch Thừa gọi điện thoại nói là buổi tối có hội nghị, không thể tới đây đón cô, bảo cô tự mình thuê xe trở về.
Xách cặp tài liệu từ cửa công ty đi ra ngoài, sắc trời mơ hồ tối, báo hiệu trời sắp mưa, rồi một trận gió mạnh thổi qua, làm tung bay bụi trên mặt đất, An Nhiên thấy vậy liền quay lưng đi, cũng trong nháy mắt xoay người đó cô liền nhìn thấy Mạc Phi đứng ở phía sau mình.
Giờ phút này nhìn anh ta có chút chật vật, mái tóc cắt tỉa chỉnh tề kia bị gió thổi có chút xốc xếch không chịu nổi. Trên cổ, cà vạt lỏng loẹt hờ hững buộc lên, ánh mắt thẳng tắp ngó chừng An Nhiên, há mồm muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ cười cười khô khốc.
An Nhiên nhìn anh ta một lúc lâu, cuối cùng hướng hắn gật đầu, sau đó xoay người chuẩn bị rời đi.
Đang lúc An Nhiên đi ra khoảng cách hơn mười bước, thì ở phía sau Mạc Phi mạnh mẽ đem cô gọi lại, "An Nhiên!"
Dưới chân cước bộ dừng lại, giữa bọn họ hình như thật không có cái gì để nói, cô không rõ vì sao mỗi lần gặp mặt, anh ta đều mang vẻ mặt như vậy, tựa hồ cô đã nợ anh ta rất nhiều, nếu muốn tính toán nợ nần, thì cũng là anh ta thiếu cô, chẳng lẽ không đúng sao?
Mạc Phi tiến lên, ở sau lưng cô nhẹ nhàng mở miệng nói: "Hôm nay anh có về trường học."
An Nhiên bất động, không có quay đầu lại cũng không có mở miệng, nhìn cái túi nhựa bị gió thổi đi, xoay tròn hướng bầu trời bay lên, những cây cổ thụ cao ở hai bên đường phố đã được xanh hoá, lá cây bị gió thổi ào ào phát ra tiếng vang.
Bầu trời càng lúc càng tối lại, cũng không phải là trời tối, mà là điềm báo trước khi mưa gió đến.
"Đi qua con đường ban đầu chúng ta thường đi cùng nhau." Mạc Phi tiếp tục nhàn nhạt chậm rãi nói, "Cái hồ nằm trong khu rừng nhỏ trong trường cũng không thay đổi, hồ nước vẫn sạch sẻ thấy đáy như cũ, dưới gốc cây trong khu rừng nhỏ, vẫn là chỗ đám tình nhân thích đi nhất, ta còn nhớ được ——"
Không đợi hắn nói xong, An Nhiên đột nhiên quay đầu, nhìn hắn nói: "Không thay đổi sao? Vậy thì do anh đã rời đi đã lâu, cho nên vốn nhìn không ra sự khác biệt."
Mạc Phi sửng sốt, có chút không trả lời được. Hắn quả thật rời đi đã lâu, hơn sáu bảy năm, xế chiều hôm nay lần đầu tiên trở về trường học, thật buồn cười thậm chí ngay đường trở về cũng muốn tìm không được, còn phải nhờ hướng dẫn.
"Rừng nhỏ không thay đổi sao? Ngay từ lúc ba năm trước đây vì cánh rừng chiếm diện tích nên đã thu nhỏ hơn một trăm thước vuông, đốn đi gần mười mấy gốc cây lớn." An Nhiên nhìn chằm chằm vào anh ta, sau đó cười ra tiếng, "Anh nói hồ nước kia không thay đổi, ha hả, chẳng lẽ anh không có phát hiện kia quanh thân cái hồ đã xây lên rào chắn, thậm chí trong hồ còn xây một cái đình nhỏ, những thứ này, ban đầu khi chúng ta ở đó đã có sao?"
Mạc Phi á khẩu không trả lời được, nhìn cô, nhưng một câu nói đều nói không ra lời. Thật sự là rời đi quá lâu, những thứ này, anh thật không có chú ý, xế chiều hôm nay anh ở đó đợi đến trưa, nhưng nhiều nhất chỉ là nhớ lại, nhớ lại ban đầu lúc hai người ở chung một chỗ, cái loại cảm giác này rất đơn thuần rất tốt đẹp, nhưng mà, nhưng mà hình như đã không trở về được nữa, anh không được, cô cũng không được.
An Nhiên