XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3517 lượt.


Cô bé trợ lý ngượng ngùng cười, lắc đầu, lúc này mới xoay người ra cửa.
An Nhiên nâng bó hoa trên bàn kia lên, khóe miệng không khống chế được mà nở nụ cười, đột nhiên một tấm thiệp nhô ra từ giữa bó hoa, đưa tay lấy nó, mở ra, chữ của Tô Dịch Thừa rất mạnh mẽ, trên tấm thiệp cũng không phải là lời ngon tiếng ngọt gì, nhưng lại là điều mà An Nhiên vẫn luôn muốn: — nắm tay đến già!
An Nhiên cười nhàn nhạt, nhưng không biết sao hốc mắt lại hơi nóng lên, đưa tay vuốt lên dòng chữ trên tấm thiệp, nhìn chữ ký phía dưới, trong lòng có cảm giác ấm áp.
Lúc này Tô Dịch Thừa gọi điện tới, nhìn cái tên hiện trên màn hình di động, An Nhiên không nói ra được tâm trạng của mình giờ phút này. Điện thoại di động vang lên rất lâu, An Nhiên mới nhận.
"Đang bận sao?" Ở bên kia Tô Dịch Thừa tưởng là vì bận việc nên mới lâu nhận điện thoại như thế.
An Nhiên vô thức lắc đầu, xong rồi mới giật mình là căn bản anh không nhìn thấy, vội nói: "không có." Vừa mở miệng mới phát hiện thanh âm của mình giờ phút này có chút khàn khàn.
Ở bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa hiển nhiên là nghe ra giọng nói của cô khác thường, vội vàng quan tâm nói: "sao thế?"
An Nhiên lắc đầu nói: "không có gì, chỉ là, chỉ là hơi cảm động."
Tô Dịch Thừa ngẩn người, lúc này mới kịp phản ứng cảm động trong lời cô là vì bó hoa mình tặng ban sáng, cười nói: "đồ ngốc, nếu thích, sau này ngày nào anh cũng sẽ tặng em."
An Nhiên cũng cười, lắc đầu nói: "đừng, rất tốn tiền." Bó hoa như thế, ít cũng phải mấy trăm, hơn nữa thời kỳ nở hoa lại rất ngắn ngủi, thật lãng phí.
"Ha ha, vậy cô Cố tối nay có rảnh không? Anh có thể hẹn em đi ăn tối chứ?" Tô Dịch Thừa thật sự đã chuẩn bị công tác theo đuổi xong xuôi, tặng hoa, hẹn hò, lần lượt từng bước một.
An Nhiên buồn cười hỏi ngược lại, "là bữa tối dưới ánh nến sao?"
"Dĩ nhiên." Tô Dịch Thừa khẳng định.
An Nhiên cười, trên mặt không nén được vui vẻ, gật đầu: "vâng."
Nghe được lời đáp, mục đích gọi cuộc điện thoại này coi như đã đạt được, nói: "tốt, đến lúc đó chờ anh ở cửa, anh đến đón em."
An Nhiên mỉm cười nói được, sau đó hai người lại trò chuyện một lát, chỗ Tô Dịch Thừa dường như phải vào họp rồi, lúc này mới cúp điện thoại.
Vừa cúp điện thoại, cửa phòng làm việc đã bị gõ vang, đẩy cửa đi vào, lại là cô bé trợ lý vừa rồi, lần này cô bé đặc biệt tìm một cái bình hoa to, giả bộ đưa vào cho An Nhiên, nói: "chị Cố, cắm hoa vào bình đi, như thế cho hoa nở lâu hơn, những nụ chưa nở cũng có thể nở ra."
An Nhiên từ sau bàn làm việc đứng dậy, đưa tay nhận lấy bình hoa có hơn nửa nước, thật lòng nói cảm ơn: "cám ơn."
Cô bé trợ lý vội vàng khoát tay, rồi lại nhịn không được, tiến lên, tiếp tục phát huy bản chất bát quái, hỏi: "chị Cố, chồng chị làm nghề gì a, lúc nào đưa đến đây cho đồng nghiệp trong công ty nhìn chút nha."
An Nhiên có chút bị đánh bại, buồn cười vỗ nhẹ lên cô, nói: "được rồi, đừng bát quái nữa, nhanh đi ra ngoài làm việc, đến lúc đó nếu thật sự mời khách ăn cơm tất nhiên không thể thiếu cô."
Lúc này cô bé trợ lý mới hài lòng, ra khỏi bàn làm việc.
An Nhiên đặt bình hoa trên bệ cửa sổ của phòng làm việc, buổi sáng, ánh mắt luôn không tự chủ mà quay sang nhìn vào những bông hồng tươi đẹp tắm mình trong ánh nắng mặt trời kia, cho nên buổi sáng cầm bút vẽ mà thực chất chẳng vẽ được cái gì.
Buổi chiều tối, tan tầm đang đợi thang máy thì gặp Tiếu Hiểu đang đi ra khỏi phòng làm việc, đứng cạnh cô, nhìn chằm chằm vào cửa thang máy bằng inox, vẻ mặt cười như không cười.
An Nhiên không nhìn cô ta, với cô mà nói, kể từ vụ bản thiết kế bị hủy đi kia, cô ta đã không còn là đồng nghiệp của cô.
Thang máy đinh một tiếng, An Nhiên đi vào thang máy trước. Tiếu Hiểu theo sau, lé mắt liếc nhìn cô, giọng điệu kỳ quái nói: "cô đang cố tình khoe khoang mình lấy chồng tốt như thế nào đúng không?"
An Nhiên nhíu nhíu mày, không rõ mình lại đắc tội với cô ta ở đâu.
"Thật trèo cao. với bối cảnh và xuất thân của cô như thế, có thể lấy được trợ lý thị trưởng, làm quan phu nhân, thì phải nên khoe khoe khoang khoang rồi." Tiếu Hiểu tiếp tục nói, giọng nói cực kỳ châm biếm.
An Nhiên không quay đầu, chỉ nhàn nhạt hỏi: "mỗi ngày cô đều sống trong sự nghi kỵ người khác, không thấy mệt mỏi sao?"
Nghe vậy, Tiếu Hiểu quay đầu nhìn cô, có chút khinh thường nói: "cô nghĩ cô thanh cao lắm sao? nếu thật thanh cao thì cũng không cố tình khoe khoang hạnh phúc của mình ở công ty."
An Nhiên cười lạnh, quay đầu nhìn cô ta, nói: "tôi cần phải khoe khoang sao? Tôi vốn dĩ đang rất hạnh phúc, không phải sao."
Tiếu Hiểu bơ cô, xoay đầu sang một bên, hừ lạnh xoay người.
An Nhiên cũng không nói thêm gì nữa, quay đầu, nhìn hàng chữ đang nhảy xuống kia.
"Đinh ——"
Thang máy kêu lên, mở ra, An Nhiên không cho cô ta thêm cái cơ hội nào, liền ra khỏi thang máy.
Hôm nay dường như Tô Dịch Thừa tan tầm hơi sớm, An Nhiên vừa mới ra đến cửa, đã nhìn thấy anh đứng cạnh xe, trông thấy cô đi ra, liền mỉm cười đi về phía cô.
Tiếu Hiểu đi phía sau An Nhiên, nhìn thấy Tô Dịch Thừ