Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3542 lượt.
vòng rồi dừng lại ở góc tường. Chỉ có chất lỏng nâu sậm kia rơi vãi ra sàn nhà mà thôi.
Giấy tờ trên bàn bị đẩy sang một bên, Tô Dịch Thừa ôm An Nhiên, để cô nửa nằm trên bàn sách đã được dọn dẹp, nhìn chăm chú vào cô, khóe miệng nở nụ cười mị hoặc như có như không, sau đó cởi quần áo trên người mình, cuối cùng đưa tay nâng cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào anh, kèm theo đó tiến lên đặt người cô ở dưới thân.
Cũng không biết sau bao lâu, cả thư phòng to lớn tràn đầy mùi vị sau hoan ái, dưới chân bàn đọc sách, áo sơ mi đàn ông, áo lót đàn bà bị ném dưới mặt đất, bên trái bàn đọc sách, giấy tờ cũng bị ảnh hưởng, mà rơi xuống đất.
Trên bàn sách, An Nhiên đỏ mặt nằm đưa lưng về phía Tô Dịch Thừa, hai người không có một mảnh vải che thân, sau khi kích động, hiện tại An Nhiên mới có chút hối hận. Trong lòng vì sự cởi mở vừa rồi của chính mình mà khiếp sợ, trời! Nhìn lại bọn họ đã làm cái gì, thế mà lại cùng anh ở trong thư phòng, hơn nữa còn ở trên bàn đọc sách làm … thế này, thế này thì sau này cô làm sao còn không biết xấu hổ mà vẽ bản thiết kế trên chiếc bàn này, hoàn thành công việc mà ở công ty còn chưa làm xong!
Tô Dịch Thừa nghiêng người nằm ở phía sau cô, khóe miệng hàm chứa một nụ cười thỏa mãn, tay nhẹ nhàng từng chút thăm dò người cô. Đến mức theo bản năng, thân thể cô khẽ run lên, nụ cười trên khóe miệng càng đậm hơn, tay càng đùa dai di chuyển trên người cô.
An Nhiên bị anh đụng chạm có chút buồn bực, nhưng lại không tiện xoay người, đưa tay đánh tay anh, đẩy ra cái tay đang gây chuyện trên người cô.
Tô Dịch Thừa cười, ngay cả khóe mắt cũng tràn đầy ý cười, ôm cô từ phía sau, dùng sức, ôm cô vào trong lòng mình, lồng ngực dính sát vào lưng cô, nhẹ nhàng mở miệng bên tai cô, gọi: "An Nhiên."
An Nhiên không nói chuyện, vì cái ôm của anh lúc này mà trái tim đập rất nhanh. Tâm tình hơi buồn bực, rõ ràng vừa rồi cô chẳng qua chỉ thẳng thắn với anh chuyện giữa cô và Mạc Phi, nhưng mà, sao cuối cùng hai người lại biến thành như bây giờ! Cô không nhớ nổi là ai bắt đầu trước, là ai chủ động trước!
"An Nhiên." Tô Dịch Thừa lại nhẹ nhàng gọi, thanh âm mang theo ý cười, có loại tâm tình tốt đẹp sau khi thỏa mãn.
"Vâng." An Nhiên nhẹ nhàng đáp lại, nhàn nhạt, có chút phiêu đáng. Cô chưa bao giờ biết mình lại dũng cảm như thế, lại cởi mở như thế!
Tô Dịch Thừa ôm cô chặt hơn, thân thể hai người dán sát nhau, lại nhẹ nhàng gọi bên tai cô: "An Nhiên." Lần này đặc biệt kéo dài như là có ý nghĩa chơi đùa.
"Vâng." Thanh âm vừa rồi quá thấp, tưởng là anh không nghe thấy, An Nhiên lại đáp lại.
Tô Dịch Thừa chỉ cười không nói, càng ôm cô chặt hơn, hai chân hơi co lại, nhìn thân thể hai người cong như hình vòng cung.
"An Nhiên." Tô Dịch Thừa như là thích gọi, lại một lần nữa khẽ gọi tên cô.
Lần này An Nhiên rốt cục đã hiểu, căn bản anh chỉ là buồn chán nên gọi tên cô chơi, thật ra thì chẳng có chuyện gì cả. Còn vì chút kích động của mình vừa rồi mà hối hận không thôi, An Nhiên có chút không vui quay đầu lại, nhìn anh, trừng mắt, nói: "Tô Dịch Thừa, có việc thì anh nói đi, đừng có gọi tên em mãi như thế!"
Thấy bộ dạng tức giận của cô, Tô Dịch Thừa chỉ cảm thấy cực kỳ đáng yêu, không giận mà cười, nhìn cô trợn to mắt, và cái miệng không phục hơi vểnh lên, mà có chút không khống chế được xúc động trong lòng, nghiêng người hôn lên môi cô.
"Tô Dịch Thừa!" An Nhiên có chút tức giận đẩy anh ra, tay chống trên lồng ngực anh để giữ khoảng cách với anh. Vì căn bản là anh không chỉ hôn môi! Tay rõ ràng đang lộn xộn trên người mình, chỗ đáng ghét nào đó của thân thể anh cũng có thay đổi!
Tô Dịch Thừa cũng không giận, nhìn cô cười càng vui vẻ hơn, lại dùng sức kéo cô vào trong lòng, lần này cái tay ngoan ngoãn không lộn xộn nữa, chỉ ôm chặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói: "An Nhiên, chúng ta yêu nhau đi."
An Nhiên đang giãy dụa, lập tức dừng lại, sững sờ nhìn anh, như là! Có chút! Vô cùng! Không xác định được mình vừa nghe thấy cái gì. Nghi hoặc hỏi lại: "anh … vừa mới nói gì?"
Tô Dịch Thừa thu lại nụ cười, nghiêm túc mà chăm chú nhìn cô, đưa tay nâng mặt cô, vô cùng thật tình nhắc lại: "An Nhiên, chúng ta yêu nhau đi!"
Từng bước yêu đương
Tô Dịch Thừa dường như rất nghiêm túc!
An Nhiên nhìn bó hoa hồng to đùng mà người trợ lý bê vào đặt trên bàn cô, thì cảm thấy thẫn thờ nhớ lại. Sáng nay Tô Dịch Thừa đưa cô đi làm, trước khi cô xuống xe, hôn lên trán cô, nhỏ giọng hàm chứa ý cười nói bên tai cô, anh đã đặt hoa ở tiệm bán hoa rồi, sẽ đưa đến chỗ cô, vào lúc An Nhiên còn chưa lấy lại tinh thần, anh đã lái xe đi mất, căn bản là không cho cô cơ hội được hỏi.
Cô tưởng lời nói của anh tối qua chỉ là thuận miệng nói đùa, dù sao bọn họ đã kết hôn, quay lại yêu nhau, nghe thế nào cũng thấy kỳ quặc, nghe thế nào cũng thấy thừa thãi. Không ngờ rằng, anh lại thật sự cho người đến đây tặng hoa!
An Nhiên không biết nên khóc hay nên cười, nhìn bó hoa to như thế, thì có chút bất đắc dĩ lắc đầu.