Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3514 lượt.

nhau thì không phải anh ấy vội vàng thiết kế cho dự án, thì là vì em mới tiếp nhận công việc mà bận bịu, vì thực tập, vì muốn ra sức được ở lại sau khi thực tập kết thúc, khoảng thời gian đó chúng em đều rất cố gắng, thậm chí ngay cả ngày nghỉ cuối tuần chúng em đều ở công ty làm thêm giờ. Nhưng mà mỗi tối sẽ gọi điện thoại, anh ấy là một người bạn trai biết quan tâm chăm sóc, bất kể là mình bận đến muộn thế nào, thì sau khi hết bận anh ấy sẽ gọi cho em một cú điện thoại, vì ít gặp mặt, công việc bận bịu rồi, anh ấy nhất định sẽ gọi điện cho em, dù là hôm đó anh ấy làm việc mệt đến thế nào, anh ấy nói anh ấy muốn nghe tiếng của em, đôi khi đang nói thì không nghe thấy tiếng anh ấy, đó là vì anh ấy thật sự mệt mỏi ngủ thiếp đi. Anh ấy từng đảm bảo với em, nói anh ấy sẽ thành công, sẽ cho em một hôn lễ thật long trọng, để cho em trở thành cô dâu xinh đẹp, hạnh phúc nhất trên thế giới, anh ấy còn mua cho em một chiếc nhẫn kim cương rất lớn, rồi bao trọn một nhà hàng cao cấp ở Giang Thành, sau đó cầu hôn em, chẳng qua là những thứ này đều phải chờ sau khi anh ấy thành công, anh ấy nói, sau khi thành công anh ấy sẽ thực hiện hết những lời hứa hẹn với em. Lúc đó em đã khóc, nhưng là cười khóc, cầm điện thoại, em vừa khóc vừa gật đầu, dù biết anh ấy không nhìn thấy em gật đầu, nhưng mà vào thời khắc đó, em, trừ khóc và gật đầu cũng không nói được câu nào, nhưng mà dường như anh ấy biết phản ứng của em ở bên này điện thoại, nên chỉ cầm điện thoại cười ngây ngốc."
"Cứ như vậy qua năm thứ tư, qua quá trình nỗ lực, chúng em đều thuận lợi được ở lại chính thức sau khi thực tập xong. Năm đó chúng em dù không ngày nào cũng nói chuyện điện thoại, đều biết rõ mọi thứ của nhau, nhưng mà số lần gặp mặt chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, hơn nữa mỗi lần dường như chỉ thoáng qua, sau đó anh ấy phấn đấu cho bản thiết kế, mà em bất cứ lúc nào cũng phải đi công trường. Em tưởng là một năm đó dù gặp nhau ít đi, nhưng là năm mà tình cảm của bọn em phát triển nhanh nhất, chúng em càng hiểu rõ nhau hơn, có thể nói, tình cảm còn tốt hơn quá khứ. Trong lúc em cho là như thế, em thậm chí không biết xảy ra chuyện gì, thỉnh thoảng nghe người bên cạnh đồn đại về anh ấy, nói anh ấy thường xuyên đi ăn cùng một nữ sinh khác, hai người tay trong tay, trên mặt luôn nở nụ cười, quan hệ rất ngọt ngào. Tất nhiên là em không tin, cho là người trong miệng bọn họ và người vẫn khăng khăng hằng đêm gọi điện nửa tiếng cho em, nói từng chuyện thú vị xảy ra trong công ty. Thậm chí còn nói gần đây anh ấy nhận được bao nhiêu dự án, tổng giám đốc công ty khen ngợi năng lực làm việc của anh ấy như thế nào, anh ấy nói, anh ấy có cảm giác mình đang từng bước từng bước tiến đến thành công, anh ấy nói nếu thuận lợi thì trong hai năm anh ấy có thể cho em tất cả những gì mà anh ấy đã hứa hẹn hồi xưa. Thế nhưng, nói dối vẫn chỉ là nói dối, nó càng đẹp thì lại càng đau thương, em có thể không tin mọi người nói cho em rằng anh ấy thay lòng đổi dạ, anh ấy bắt cá hai tay, thậm chí hết lần này đến lần khác em tự nhủ phải tin tưởng anh ấy, vì chính mình đã ở cùng anh ba năm qua, là người hiểu rõ con người anh nhất, nhưng mà tất cả đều không thể triệt tiêu được thực tế mà em chứng kiến tận mắt, ngày đó em …" Nói, An Nhiên có chút nghẹn ngào, nước mắt không biết đã tràn đầy trong hốc mắt từ lúc nào.
Tô Dịch Thừa buông cô ra, bình tĩnh nhìn cô, đưa tay giúp cô lau đi mệt mỏi nơi khóe mắt, nhẹ nhàng nói: "nếu khó chịu, những hồi ức kia khiến em không vui vẻ gì, thế thì cũng đừng gắng gượng, anh biết em đã vứt bỏ được là được rồi." Anh không muốn cố ép cô, dù vô cùng kỳ vọng cô có thể chính miệng nói với anh, nhưng mà nếu cô có chút khó xử, anh cũng không muốn cô không vui.
An Nhiên cười với anh, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt mình, vừa lắc đầu vừa tiếp tục nói: "hôm đó công ty cử em đi tham dự dạ hội, lại không ngờ rằng gặp phải anh ta ở trong bữa tiệc, khi đó bên cạnh anh ta là một người con gái xinh đẹp, bọn họ rất xứng đôi, mà đêm hôm đó bọn họ chắc chắn là điểm sáng của toàn hội trường, nhiều người vây xung quanh bắt chuyện với họ, em đứng phía sau cách bọn họ chưa đầy năm mét, mà anh ta không hề phát hiện ra, em thấy anh ta dịu dàng nhìn chăm chú vào người con gái bên cạnh, chu đáo lấy thức ăn cho cô ta, sủng nịnh nhéo nhéo mũi cô ta, thậm chí nực cười nhất là lúc đó em còn kiếm cớ cho anh ta, an ủi mình rằng cô ta chỉ là bạn nhảy của anh ta, chỉ là đồng nghiệp trong công ty, nhưng mà sau đó em mới biết được, cái cớ này buồn cười thế nào, bởi vì đứng ở phía sau bọn họ, chính tai em nghe thấy mỗi khi người con gái kia giới thiệu anh ta với người khác, thì luôn mỉm cười nhìn anh ta một cái, sau đó vui vẻ nói cho người khác biết đây là bạn trai của mình. Ha ha, anh nói lúc đầu có phải em đáng thương một cách nực cười lắm không?" Nhớ lại toàn bộ quá khứ, An Nhiên cười có chút tự giễu.
"An Nhiên..." Tô Dịch Thừa nhìn cô, trong mắt có chút lo lắng."chúng ta không nói nữa, anh đều biết rồi." Hồi ức như thế nhớ lại một lần là thêm một lần đau đớn, anh hiểu đượ


Snack's 1967