Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3515 lượt.

c cảm giác đó, không phải là không buông ra, không phải là còn suy nghĩ viển vông không nên có với người đàn ông hoặc đàn bà kia, mà nhớ lại như thế, chỉ lặp lại một lần quá trình và cảm giác bị phản bội, vết sẹo đau đớn nhất là ở đó.
An Nhiên quật cường lắc đầu, nói: "em không sao, để cho em nói hết, nói hết rồi, thì thực sự vứt bỏ được."
Tô Dịch Thừa nhìn cô, không nói gì.
"Đêm hôm đó thừa dịp anh ta đi nhà vệ sinh, em chờ anh ta ở cửa, khi anh ta nhìn thấy em rõ ràng là bất ngờ, nhưng mà cũng nhanh chóng phản ứng lại, em còn nhớ vẻ mặt anh ta lúc đó, là áy náy, anh ta quay đầu đi không nhìn em, mà cũng từ vẻ mặt anh ta, em thấy được đáp án, chúng em không nói gì, khi em đi lướt qua người anh ta, có lẽ là thấy có lỗi với em, anh ta đưa tay ra bắt tay em, cầm thật chặt, em có thể cảm giác được lực của anh ta rất mạnh, như là không muốn em đi, nhưng mà khi cô gái kia đi ra, cười với anh ta, trong nháy mắt nhìn thấy cô ta, anh ta nhanh chóng buông tay, sau đó cười cười đi về phía cô gái đó, giọng nói, còn hàm chứa ý cười. Một tuần sau buổi tiệc đó, rốt cuộc anh ta gọi điện cho em, hẹn em đi ở quán cà phê gần trường học mà bọn em thích đến nhất khi còn đi học. Sau đó nói chia tay với em, sau một tuần, ngồi trước mặt anh ta, em chỉ cảm thấy anh ta xa lạ, sau khi anh ta nói xong, chúng em im lặng rất lâu, em sững sờ mở miệng, hỏi tại sao, đúng vậy a, khi đó em thật không hiểu, không hiểu tại sao một người có thể thay đổi nhanh như thế, một người đàn ông hôm qua rõ ràng còn nói chuyện điện thoại rất ngọt ngào, lập tức có thể ôm người khác vào trong lòng, rõ ràng mấy hôm trước còn nói muốn cho em một hôn lễ long trọng, mua cho em chiếc nhẫn tốt nhất, để cho em trở thành cô dâu xinh đẹp nhất, hạnh phúc nhất thế giới, tại sao mới có mấy ngày, là có thể dễ dàng nói chia tay như vậy. Em hỏi anh ta nguyên nhân, anh ta im lặng, hai người cứ ngồi đối diện nhau như thế, ly cà phê nóng hổi từ từ lạnh như băng, anh ta từ đầu đến cuối không mở miệng nữa, chỉ mím chặt môi, một câu cũng không chịu nói thêm. Anh ta im lặng khiến em hoàn toàn thất vọng, em không ép buộc anh ta nữa, đứng dậy chuẩn bị bỏ đi, thì nghe thấy phía sau, anh ta nói, thật xin lỗi, tuần sau anh phải đi Mỹ rồi. Em không quay đầu lại, xoay người liền rời khỏi quán cà phê." An Nhiên nói xong, cười với anh, trên mặt đọng lại giọt nước mắt vừa rồi rơi xuống.
Tô Dịch Thừa có chút đau lòng ôm cô vào lòng, không biết nên nói gì, chỉ đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
An Nhiên tựa vào trong ngực anh, đưa tay ôm thắt lưng anh, lỗ tai áp sát vào trái tim anh, sau đó mở miệng, bổ sung câu chuyện cũ: "ngày anh ta bỏ đi, em ngồi trong quán cà phê suốt một ngày, từ sáng đến tối, cuối cùng trước khi quán cà phê đóng cửa, Lâm Lệ tìm được em, trông thấy em, không nói tiếng nào đã ôm em, khóc còn to hơn em, còn kích động hơn em, vừa khóc vừa mắng anh ta không phải là người. Mà Trình Tường thì đứng bên cạnh, qua hơn nửa tiếng đồng hồ, rốt cục Lâm Lệ ngừng khóc, mà Trình Tường cũng giao ra bức thư trước khi đi Mạc Phi để lại cho em. Thực ra nội dung rất đơn giản, chỉ có bảy chữ, nhưng từng chữ từng chữ được viết rất mạnh: ‘chờ anh nhé, anh sẽ thành công!’" nói xong, An Nhiên thở dài, dường như rốt cục vứt bỏ được thứ gì đó trong trái tim, vô cùng nhẹ nhõm nói: "đây chính là toàn bộ chuyện giữa em và Mạc Phi trước đây."
Tô Dịch Thừa gật đầu, bàn tay từng nhịp từng nhịp vỗ lưng cô, dường như những việc cô đã trải qua còn phức tạp hơn so với anh suy đoán. Lúc này anh không biết có thể làm được gì cho cô, có lẽ cách tốt nhất chính là ôm chặt cô, tiếp sức lực cho cô.
An Nhiên rời khỏi lồng ngực anh, nhìn thẳng vào anh, nhìn vào mắt anh, sau đó khóe miệng nở nụ cười, mặc dù trên mặt còn đọng nước mắt.
Tô Dịch Thừa có chút đau lòng đưa tay vuốt ve mặt cô, lau đi nước mắt trên mặt cô, không nói lời nào, rồi đưa tay nâng mặt cô, từng chút từng chút hôn xuống, chi chít, theo đó làm khô từng giọt nước mắt của cô, xóa đi tất cả dấu vết, sau đó hôn lên mắt cô, An Nhiên nhẹ nhàng nhắm mắt lại, để mặc anh hôn vào mắt mình, vào mi, không sót chỗ nào trên khuôn mặt, cuối cùng rơi vào môi cô, nhẹ nhàng kề sát lấy, sau đó từ từ mút lấy, rồi khẽ cạy mở hàm răng cô, sau đó quấn quýt lấy cái lưỡi của cô, nụ hôn vốn nhẹ nhàng từng chút từng chút sâu hơn, từng chút từng chút biến thành triền miên, dai dẳng.
Nhiệt tình đến rất nhanh, thậm chí bọn họ còn không kịp về phòng, hai người ôm chặt nhau, hôn nhau, dường như đều chìm đắm trong đó, không biết là ai cởi quần áo của ai trước, không biết là ai bật ra tiếng rên rĩ ngâm nga trước, nhiệt độ trong phòng bỗng chốc tăng lên rất nhanh, thiêu đốt hai người, ôm chặt nhau, giống như là chỉ có như thế, mới có thể xóa đi sự trống trải và cô đơn trong lòng, dường như chỉ có như thế mới có thể triệt để làm tan đi thân ảnh đã ẩn nấp sâu tận đáy lòng.
Ly cà phê mà An Nhiên pha cực kì ngọt và có chút ngấy kia vô ý vì động tác của bọn họ mà rơi xuống, cái ly có chất lượng không tệ, rơi từ độ cao như thế, thế mà không vỡ ra, chỉ lăn vài


Old school Easter eggs.