Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3541 lượt.

hừa, hiển nhiên, anh cũng nhìn thấy.
"Cha!" An Nhiên gọi Cố Hằng Văn.
Nhưng mà cách cả đám đông, Cố Hằng Văn đi rất vội vàng, dường như không hề nghe thấy tiếng cô, cũng không quay đầu lại, đi vào trong đám người. An Nhiên muốn đuổi theo, nhưng thấy ông nhanh chóng rẽ vào một hẻm nhỏ.
Vào lúc hai người đang lo lắng có nên đuổi theo nữa hay không, thì phía sau truyền đến một thanh âm không tính là xa lạ.
"Tô trợ lý!"
Tô Dịch Thừa và An Nhiên đều quay đầu lại, thấy phía sau là Đồng Văn Hải có chút bất ngờ đang nhìn họ:"Tô trợ lý và An Nhiên đang đi dạo phố sao?"
Tô Dịch Thừa bình thản cười cười với ông ta, gật đầu, thản nhiên nói: "hôm nay không tính là bận quá, cho nên cùng An Nhiên ra ngoài đi dạo một chút." Lại hỏi: "Đồng cục trưởng sao cũng ở đây, cũng là đi cùng phu nhân sao?" Nói xong, ngẩng đầu làm như đang tìm bóng dáng Đồng phu nhân.
"Hả, không không không, tôi chẳng qua chỉ đi ngang qua, đi ngang qua đây mà thôi." Đồng Văn Hải giải thích. Khi đang nói chuyện, nhìn An Nhiên, ánh mắt lóe ra sự bất an.
Tô Dịch Thừa cười nhạt gật đầu, không hỏi nhiều. Liếc nhìn An Nhiên bên cạnh lúc này đang im lặng. quay đầu nhìn ông ta nói: "vậy Đồng cục trưởng, tôi còn muốn cùng An Nhiên đi dạo chút nữa, sẽ không trò chuyện nhiều với ngài nữa, chúng tôi đi trước nhé."
"Được được, xin cứ tự nhiên, xin cứ tự nhiên." Đồng Văn Hải gật đầu vội nói.
An Nhiên nhìn ông ta, chỉ nhàn nhạt gật đầu với ông ta, sau đó để tùy cho Tô Dịch Thừa ôm cô xoay người rời đi.
Đi được một đoạn, An Nhiên quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa, hỏi: "việc đó, có tra được tài liệu của ông ta không?"
Tô Dịch Thừa nhìn cô, biết ông ta trong lời cô chính là Đồng Văn Hải, một lúc lâu không nói gì, chỉ nhàn nhạt cười, lắc đầu.
"Nha." An Nhiên thấp giọng đáp, quay đầu, ánh mắt có chút ảm đạm, lẩm bẩm nói: "anh nói xem cha đi vội vội vàng vàng nhứ thế, có phải vừa rồi đã gặp Đồng cục trưởng không." Cô không biết giữa cha, mẹ, Đồng Văn Hải từng có chuyện gì, thế nhưng chỉ loáng thoáng, cô luôn có một dự cảm không tốt, cô không biết có phải là mình suy nghĩ nhiều quá hay không, nhưng mấy lần chứng kiến vẻ mặt của mẹ sau khi gặp Đồng Văn Hải, còn có câu nói của cha vào buổi tối hôm đó nữa, cô không muốn suy nghĩ nhiều cũng khó.
Tô Dịch Thừa không đáp lại câu hỏi của cô, buông eo cô ra, xoay người cô lại, cúi người hôn xuống môi cô, một lúc lâu mới thả cô ra, nhẹ giọng nói bên tai cô: "đừng quên tối nay, là em đi hẹn hò với anh, là thế giới của hai người chúng ta, trong đầu em có thể nghĩ đến chuyện liên quan đến buổi hẹn hò của chúng ta, hoặc là có thể nghĩ xem về nhà chúng có thể làm tiếp cái gì, nhưng mà!" Thả cô ra, đổi lại dùng tay nâng mặt cô lên, Tô Dịch Thừa nghiêm túc nói từng câu từng chữ: "em không được nghĩ đến những chuyện không liên quan đến chuyện của chúng ta tối hôm nay, vì tối nay, em thuộc về anh, toàn bộ thuộc về anh, bao gồm cả suy nghĩ trong cái đầu nhỏ bé của em, cũng chỉ được nghĩ đến anh."
An Nhiên sững sờ nhìn anh, một lúc lâu mới bật cười, lên án anh: "anh thật là ngang ngược."
Tô Dịch Thừa cười, có chút đắc ý, nói: "anh chỉ ngang ngược với em."
Nhờ trò này của anh, đầu óc An Nhiên sao còn chỗ cho chuyện linh tinh gì đó về Đồng Văn Hải và cha mẹ, nhìn anh, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.
Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng hôn lên môi cô, sau đó dắt tay cô, nói: "đi thôi, dựa theo trình tự yêu đương, tiếp theo chúng ta sẽ đi tản bộ trên bờ sông, sau đó mới có thể về nhà."
An Nhiên nhìn anh, gật đầu, nhàn nhạt cười.
Tô Dịch Thừa nhìn cô có chút thất thần, trong miệng thấp giọng than nhẹ, "thật ra thì so với đi tản bộ trên bờ sông, hiện tại anh càng muốn về nhà làm chuyện khác hơn."
Nghe vậy, An Nhiên một lúc lâu mới kịp phản ứng, đỏ bừng mặt, nhìn anh quở trách, hất tay anh ra, xoay người bỏ chạy, trong miệng còn khẽ mắng: "đồ lưu manh."
Tô Dịch Thừa bật cười ra tiếng, bước nhanh lên trước, một lần nữa nắm tay cô, nắm thật chặt.






Nhớ em, khó ngủ
Sau bàn làm việc, Tô Dịch Thừa có chút thất thần, cầm giấy tờ trong tay, nhưng cả buổi sáng không xem vào chút nào.
"Cốc cốc cốc." Cửa phòng làm việc bị gõ gõ, đồng thời kéo Tô Dịch Thừa từ trong suy nghĩ trở lại.
Ngẩng đầu, liếc nhìn cửa, cất giọng nói: "vào đi."
Thư ký Trịnh cầm giấy tờ đi vào, thấy tâm trạng của anh khá tốt, nênvui vẻ cầm bản thảo để diễn thuyết chiều đưa cho anh, có chút kích động nói: "Phó thị, đây là bản thảo diễn thuyết chiều nay. Vừa rồi, thư ký tiểu Trần bên Trương bí thư kia gọi điện cho tôi, dặn anh chuẩn bị kỹ càng, ý là đề án lần trước được thông qua rồi, về dự ánh xây dựng ban khoa học kỹ thuật lần này, dường như người phụ trách bên thị ủy có ý định để anh đảm nhận."
Ăn trưa xong, nhân giờ nghỉ ngơi, An Nhiên nghĩ tới đi trung tâm thương mại mua quà cưới cho Lâm Lệ.
Thật ra thì đến trung tâm thương mại, An Nhiên chỉ cảm thấy hoa mắt nhìn đủ loại hàng hóa bày đặt trên giá, hoàn toàn không có kinh nghiệm về phương diện này, tr