Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3539 lượt.
rồi, sau đó chuyển đề tài khác, bảo cô thay mặt anh chúc Lâm Lệ tân hôn vui vẻ.
An Nhiên gật đầu đáp, sau đó hai người lại nói vài chuyện gì đó rồi mới cúp điện thoại.
Buổi tối trước khi tan việc đặc biệt đến chỗ Hoàng Đức Hưng xin nghỉ, Hoàng Đức Hưng không nói gì, chỉ hỏi tiến triển của bản thiết kế trang viên thể thao kia, bảo cô nắm chắc thời gian.
Tan việc cô liền đi đến khách sạn mà Lâm Lệ ở, khi chờ thang máy ở đại sảnh khách sạn, đúng lúc gặp Trình Tường từ trên tầng đi xuống, Trình Tường nhìn thấy cô, nhàn nhạt cười với cô.
An Nhiên có chút không được tự nhiên, bây giờ cô nhìn anh ta, đã hoàn toàn khác từ sau chuyện ở nhà hàng.
Trình Tường mở miệng trước, nói: "An Nhiên, ngày mai, lại phiền cô chăm sóc Lâm Lệ nhiều một chút rồi, bụng cô ấy lớn rồi, nhưng luôn không tự biết lấy." Lúc nói chuyện, luôn tỏ ra lo lắng và sủng nịnh đối với Lâm Lệ, khiến người ta không khỏi có cảm giác anh ta thực sự rất yêu Lâm Lệ.
An Nhiên quay mặt đi, thản nhiên nói: "điều này không cần anh lo lắng, tôi biết nên làm thế nào." Giọng nói cũng không tính là tốt lắm, nghe còn có chút chống đối, không hề khách khí.
Trình Tường biết cô còn vì chuyện giữa anh và Tiêu Tiêu mà còn có khúc mắc, nên chỉ gật đầu với cô, sau đi lướt qua người cô, thì đi thẳng. Vừa rồi tới đây là đưa bữa tối cho Lâm Lệ, gần đây cô cực kỳ kén ăn, không hề có hứng thú ăn đồ ăn bên ngoài hoặc trong khách sạn, chỉ có đối với đồ ăn anh làm thì gắng gượng ăn được một chút.
Khi Trình Tường đi qua cạnh An Nhiên, An Nhiên thấp giọng uy hiếp nói: "Trình Tường, Lâm Lệ thật sự giao cả thể xác và tinh thần cho anh, nếu anh khiến cô ấy không hạnh phúc, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh!"
Trình Tường quay đầu, chăm chú nhìn An Nhiên, sau đó trịnh trọng gật đầu, giống như là ở hứa hẹn nói: "em yên tâm, anh nhất định sẽ không cô phụ Lâm Lệ!"
Nghe vậy, An Nhiên cười lạnh, quay đầu liếc nhìn anh một cái, nói: "a, chẳng qua là không cô phụ sao?"
Trình Tường nghẹn họng, thoáng cái không đáp được.
"Trình Tường, anh cảm thấy Lâm Lệ cho anh mười năm, chỉ vì muốn anh không cô phụ sao?" An Nhiên nhàn nhạt nói xong, xoay người đi thẳng vào thang máy.
Trình Tường đứng một mình ở đại sảnh khách sạn, nắm chặt tay, từ trước đến giờ anh không hề nghĩ Tiêu Tiêu còn có thể trở về, mà trong thời gian sau khi Tiêu Tiêu trở về này, anh ta chưa từng nghĩ tới sẽ rời bỏ lâm Lệ, anh vẫn cho rằng anh sẽ cùng Lâm Lệ nắm tay nhau đi hết cuộc đời này.
Khi An Nhiên đi lên, Lâm Lệ vì nghén mà đang nôn kịch liệt trong phòng vệ sinh, má Lâm đứng bên cạnh không ngừng vỗ vỗ lưng cô ấy, cho cô ấy thuận khí, mà ba Lâm thì đứng bên ngoài, khuôn mặt không giấu được lo lắng cùng đau lòng.
Đến khi Lâm Lệ từ trong phòng vệ sinh đi ra ngoài, vì nôn nghén mà sắc mặt nhìn có hơi tái nhợt, thấy An Nhiên tới đây, khóe miệng nhàn nhạt nở nụ cười, nhưng thanh âm có chút vô lực, nói: "đến rồi."
An Nhiên gật đầu, cười cười với Lâm mẹ bên cạnh cô ấy, tiến lên đỡ lấy Lâm Lệ, dìu cô ngồi xuống ghế sô pha. Vừa đỡ, An Nhiên mới chú ý tới mấy ngày nay không gặp Lâm Lệ, Lâm Lệ gầy gò kinh khủng, vóc người vốn đã không mập, lúc này đã trở nên nhẹ hều.
Mặc dù là An Nhiên thương cô, nhưng lúc này cũng không làm được gì.
Má Lâm và ba Lâm dường như không rõ chuyện Trình Tường ngoại tình, mấy người ngồi nói chuyện phiếm, đều nói Trình Tường thật là tốt, An Nhiên không nói thêm gì, chỉ gật đầu nhàn nhạt cười.
Tính cách Lâm Lệ được di truyền từ Má Lâm và ba Lâm , trong chất phác có nhiệt tình.
Hai người nói chuyện với An Nhiên một lúc lâu, mới trở về phòng mình, để lại không gian riêng cho An Nhiên và Lâm Lệ.
An Nhiên nhìn bộ dạng gầy gò của cô ấy, nói không nên lời sự đau lòng và khó chịu của mình, lúc này cô rất nhớ một Lâm Lệ của trước kia, cái gì cũng thích ăn, cái gì cũng ăn được, dường như lúc nào cũng trong trạng thái ăn không đủ no.
Như là nhìn ra tấm lòng của An Nhiên, Lâm Lệ cười cười với cô, nói: "mi yên tâm được đi, bác sĩ nói mang thai ba tháng đều như thế, ăn gì nôn nấy, muốn ăn nhưng lại không đói, thế này là bình thường, qua ba tháng là ổn, yên tâm yên tâm, không sao cả."
An Nhiên cười cười với cô ấy, không nói thêm gì.
Tối nay dường như là một đêm mất ngủ, hai người không buồn ngủ, nằm trên giường, cùng nhau nhớ lại những năm tháng thanh xuân của bọn họ, nhớ lại những niềm vui cũng như nỗi buồn trong cuộc sống đại học. Vừa nói vừa khóc, không rõ nguyên nhân, nhưng chỉ là muốn khóc, sau khi khóc hai người lại nhìn nhau cười to lên, cả buổi cứ điên điên khùng khùng như thế.
Dù sao vẫn là phụ nữ có thai, dù mình có hưng phấn thế nào, dù mình không muốn ngủ thì đứa bé trong bụng cũng đến lúc buồn ngủ, gần mười hai giờ, trong tiếng gọi của bảo bối trong bụng, rốt cuộc Lâm Lệ mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
An Nhiên cẩn thận đắp kín chăn cho cô ấy, mình thì vẫn không hề buồn ngủ, xoay người đi vào phòng vệ sinh. Xả nước vào khăn mặt để rửa mặt.
Khi đi ra thì điện thoại đặt trên bàn trà nhận được tin nhắn.
An Nhiên nghi hoặc không biết