Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3533 lượt.
vội nên hơi thở dốc, đứng trước mặt anh ta, tay ôm ngực, thở hổn hển.
Chu Hàn nhìn cô, cũng không vội chất vấn, đợi cô điều hòa lại mới hỏi: "có chuyện gì sao?"
An Nhiên giơ túi dây chuyền trong tay lên, nuốt một ngụm nước bọt, nói: "anh, cái này anh đã trả tiền rồi."
Chu Hàn nhìn cô, nhàn nhạt mở miệng: "sợi dây chuyền đó năm ngàn tệ, cô có thể đưa thẳng tiền mặt cho tôi."
An Nhiên sửng sốt, có chút bất ngờ vì anh ta thẳng thắn như thế, nhưng mà còn có chút bất ngờ hơn về giá tiền của sợi dây chuyền, cô nhìn anh ta, hơi không xác định được hỏi: "không phải là anh cố tình hạ giá cho tôi đấy chứ?" Mặc dù cô không biết ngọc trai tốt xấu thế nào, nhưng mà nói sợi dây chuyền này chỉ năm ngàn tệ, thật là hơi rẻ rồi.
Chu Hàn nhìn cô, vẻ mặt thậm chí chưa hề thay đổi, nhàn nhạt mở miệng, hỏi ngược lại: "vì sao tôi phải hạ giá cho cô?"
Bỗng chốc An Nhiên bị câu hỏi này của anh ta làm khó, đúng vậy a, căn bản là anh ta chẳng có lý do gì để lấy sợi dây chuyền có giá cao sang tay cho cô với giá thấp, với quan hệ của anh ta và Tô Dịch Thừa, hoàn toàn không có khả năng làm thế.
Thấy cô không đáp, Chu Hàn lại hỏi: "thế nào, có tiền mặt đưa cho tôi chứ?"
Thế này, An Nhiên mới lấy lại tinh thần, gật đầu, nói: "Nhưng mà, trên người tôi không có nhiều tiền như thế, hay là anh cho tôi số tài khoản, về công ty tôi sẽ lập tức vào mạng chuyển tiền cho anh, hoặc là gần đây có ngân hàng, anh chờ tôi ở đây, bây giờ tôi rút tiền ra cho anh."
Chu Hàn nhìn cô một chút, cuối cùng mở miệng nói: "cô lên mạng chuyển khoản cho tôi đi." Nói xong, thì vươn tay ra với cô: "đưa di động cho tôi."
An Nhiên sững sờ đưa di động cho anh ta, thấy anh ta bấm bấm mấy số, rồi sau đó có âm thanh ầm ầm vang lên từ trong túi anh ta, nghe tiếng, Chu Hàn ngắt máy của An Nhiên, rồi trả lại di động cho cô, nói: "vừa rồi là số của tôi, chờ một chút tới công ty, tôi sẽ bảo thư ký nhắn tin số tài khoản của tôi cho cô."
An Nhiên gật đầu, không có ý kiến gì đối với việc này.
Chu hàn ngồi vào xe, chuẩn bị lái xe rời đi, liếc nhìn thấy An Nhiên còn đứng ở một bên, nên chủ động mở miệng hỏi: "cô đi đâu, có muốn tôi đưa một đoạn không."
An Nhiên liếc nhìn đồng hồ trên tay, đã sắp đến giờ vào làm, rồi mới gật đầu, báo địa chỉ, rồi nói: "vậy làm phiền anh."
Chu Hàn cũng không phải là một người nói nhiều, hai người ngồi trên xe cùng im lặng nên có chút lúng túng,
Nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, An Nhiên quay đầu, nhìn anh ta hỏi: "đúng rồi, đứa bé khá hơn chút nào chưa?" Giọng nói có chút áy náy, về chuyện lần trước lỡ cho đứa bé kia ăn mỳ ý hải sản, dẫn đến nó bị dị ứng hải sản nghiêm trọng, An Nhiên vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Chu hàn quay đầu nhìn cô, gật đầu, thản nhiên nói: "tốt hơn nhiều, không có gì đáng ngại."
Nghe vậy, An Nhiên mới an tâm một chút, gật đầu, nói: "vậy thì tốt."
Chu Hàn chăm chú nhìn đường đi phía trước, hai người cũng không trao đổi gì nhiều, thậm chí khi đưa An Nhiên đến cửa công ty, Chu Hàn gật đầu với cô, rồi liền lái xe đi thẳng.
Mấy tiếng sau khi trở lại công ty làm, thì An Nhiên nhận được tin nhắn của anh ta, không hề có lời lẽ uyển chuyển gì mà trực tiếp nhắn tin số tài khoản ngân hàng của mình.
An Nhiên chuyển tiền tới số tài khoản ngân hàng này cho anh ta. Làm xong xuôi, An Nhiên lại lấy sợi dây chuyền ra, lẳng lặng nhìn viên ngọc trai bóng loáng nằm trong hộp gấm, đưa tay khẽ khàng chạm vào.
Nhìn xong, thì tìm số máy của Lâm Lệ, rồi liền gọi cho cô ấy.
Điện thoại rất nhanh được tiếp, tâm tình của Lâm Lệ dường như khá tốt, thanh âm mang theo ý cười: "a lô, An tử."
Đã lâu không nghe thấy cô ấy gọi cô là An tử, lúc này An Nhiên mới tin thật sự là cô ấy không sao rồi. Cười khẽ, trêu chọc hỏi: "thế nào, cô dâu tương lai, ngày mai kết hôn rồi, có hồi hộp không?"
Bên kia điện thoại Lâm Lệ cười khanh khách, cũng không cậy mạnh, mà thành thật nói: "hồi hộp, hồi hộp đến mức tim đập nhanh sắp nhảy ra ngoài rồi."
An Nhiên rất không nể tình cười to, cười cô ấy không sợ trời không sợ đất, thế mà cũng có lúc hồi hộp như vậy, sau khi cười xong mới nghiêm túc hỏi cô: "đã nghĩ kỹ chưa?" Cô thật sự không muốn cô ấy làm khổ mình, nếu hiện tại cô ấy thay đổi ý định không muốn lấy chồng, như vậy dù có bao nhiêu người phản đối, cô nhất định sẽ luôn đứng bên cạnh ủng hộ cô ấy.
Ở bên kia điện thoại Lâm Lệ im lặng một lúc lâu, rồi mới cười mắng: "An tử, mi là đồ không có lương tâm, sao mi lại động tí là nói ta không tốt đây."
An Nhiên cười khẽ, sau đó không nói thêm gì nữa, chỉ nói: "tối nay ta đến khách sạn với mi."
Trước đó cũng đã nói với Tô Dịch Thừa, mình làm phù dâu cho Lâm Lệ, vì sáng mai phải đi hóa trang với Lâm Lệ, cho nên tối nay trực tiếp ở lại khách sạn với Lâm Lệ.
Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ bảo cô phải chăm sóc tốt bản thân.
Trong điện thoại An Nhiên kể cho anh chuyện trưa nay mình đi trung tâm thương mại gặp phải Chu Hàn, cũng nói luôn chuyện sợi dây chuyền, bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa rõ ràng im lặng một lát, chỉ nhàn nhạt lên tiếng nói mình biết