Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3531 lượt.

ước kia bạn học kết hôn, đều chung tiền mua quà cưới với mọi người, nhưng mà Lâm Lệ thì khác, đó là bạn tốt nhất của cô, là người quan trọng nhất của cô trong cuộc sống, cô muốn tặng cô ấy món quà đặc biệt nhất.
Nhưng mà, điều này dường như có chút khó khăn.
Chầm chậm đi trước các tủ kính, An Nhiên căn bản là không có chút đầu mối. Đột nhiên cô dừng lại trước một cửa hàng trang sức, trong tủ kính trưng bày một sợi dây chuyền ngọc trai rất đơn giản nhưng rất xinh đẹp. Thật ra thì không tính là một thiết kế nổi tiếng, thậm chí cái dây chuyền này cũng không có thiết kế, chỉ là một sợi tơ rất nhỏ xâu qua viên ngọc trai. Không hề được gia công, mà để nguyên cho ngọc trai hình dáng ban đầu.
An Nhiên bỗng chốc đã bị sợi dây chuyền này thu hút, cô không biết Lâm Lệ có thích không, nhưng mà cô rất thích, cho nên, An Nhiên lập tức quyết định, tặng cái này là được rồi.
Từ bên ngoài cửa hàng đi vào, sau đó tìm cái dây chuyền trên mặt tủ kính kia, kéo người bán hàng đến, bảo cô ấy lấy sợi dây chuyền ra, cho cô nhìn kỹ hơn.
Sau khi người bán hàng của cửa hàng biết được cô muốn lấy sợi dây chuyền kia, liền khẽ cười có chút áy náy, lắc đầu nói với An Nhiên: "xin lỗi cô, dây chuyền ngọc trai này là của một khách hàng đã đặt trước rồi, cửa hàng chúng tôi không có quyền bán."
"Ách, như vậy sao!" An Nhiên có chút thất vọng, sợi dây chuyền kia cô thực sự rất thích.
Người bán hàng cười cười áy náy với cô, thấy cô có chút thất vọng, thì nói: "mặc dù không thể mua, nhưng tôi có thể lấy ra ngoài cho cô nhìn?"
Nghe vậy, An Nhiên vội vàng gật đầu, nói: "Được, cám ơn cô."
"Đừng khách khí" Người bán hàng cười nhẹ, xoay người lấy sợi dây chuyền trong tủ kính kia ra. Hai người cầm sợi dây chuyền đi đến chỗ quầy hàng.
Viên ngọc trai này thật đẹp, tuy là An Nhiên không biết nhìn ngọc trai tốt xấu thế nào, nhưng mà nhìn rất hài lòng, kích cỡ trung bình, trong suốt sáng bóng, càng nhìn An Nhiên càng thấy thích.
Lúc này, có một người đàn ông từ bên ngoài đi vào, đi thẳng đến quầy, hỏi người bán hàng: "Xin hỏi sợi dây chuyền mà tháng trước tôi đặt ở đây đã xong chưa?"
Nghe vậy, người bán hàng có chút áy náy nhìn về phía An Nhiên, người đàn ông theo ánh mắt cô ấy nhìn về An Nhiên ở trước quầy, mà đúng lúc này An Nhiên cũng ngẩng đầu lên nhìn về anh ta, bốn mắt nhìn nhau, hai người đồng thời sửng sốt.
"Là anh a!" An Nhiên có chút bất ngờ, không ngờ lại gặp phải Chu Hàn ở đây, hơn nữa anh ta lại là chủ nhân của sợi dây chuyền ngọc trai này.
Chu hàn gật đầu với cô, trên mặt cũng không có biểu cảm gì nhiều, chỉ thản nhiên nói: "thật trùng hợp." Sau đó ánh mắt nhìn đến sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ cô.
An Nhiên gật đầu, thấy anh ta nhìn cổ mình, thì mới kịp phản ứng lại, vội vươn tay muốn tháo sợi dây chuyền trên cổ, có chút ngại ngùng cười nói: "thật ngại quá, chỉ là tôi thấy sợi dây chuyền này quá đẹp, nên mới xin người bán hàng cho tôi thử đeo một lát, để tôi tháo xuống trả cho anh."
Vì hơi luống cuống, mà cái nút cài vốn đơn giản ngược lại trở nên khó tháo ra, người bán hàng bên cạnh thấy thế, bước lên phía trước giúp cô gỡ sợi dây chuyền trên cổ xuống.
Sau đó một lần nữa đặt vào trong hộp gấm, đẩy tới trước mặt Chu Hàn, nói: "đây chính là sợi dây chuyền mà ngài đặt làm, mời ngài kiểm tra lại."
Chu Hàn gật đầu, không hề đưa tay ra lấy, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp kia một lúc lâu, rồi ngẩng đầu nhìn An Nhiên hỏi: "thích sợi dây chuyền này à."
Mặc dù không biết vì sao anh ta hỏi thế, An Nhiên vẫn thành thật gật đầu, nói: "dây chuyền rất đẹp."
Nghe vậy, Chu Hàn lại nhìn sợi dây chuyền một chút, cũng không quay đầu, chậm rãi nói: "nếu cô thích, thì tặng cho cô đi."
"Ách!" An Nhiên sửng sốt, có chút không kịp phản ứng, anh ta nói tặng cho cô! "đây không phải là cái anh đã đặt làm trước sao?" Đặt làm riêng, hẳn là có ý nghĩa đặc biệt, muốn tặng cho người đặc biệt đi! Nói cái gì đây chứ?
Chu Hàn xoay đầu lại, nhìn cô, mỉm cười thản nhiên, nói: "không quan trọng, cô thích, tặng cho cô thôi."
An Nhiên liếc nhìn dây chuyền, còn có chút không tin, không xác định mà nhìn anh ta, hỏi: "thật có thể?"
Chu Hàn gật đầu, nhìn sợi dây chuyền kia, ánh mắt có chút buồn bã nói: "từ đầu là tự cho là đúng, nếu đã không giữ được người, giữ lại sợi dây có tác dụng gì." Nói xong, thì lại quay đầu nhìn An Nhiên nói: "nếu cô thích, thì tặng cho cô." Gật đầu với cô, rồi xoay người rời đi.
Thấy thế, An Nhiên vội vàng bảo người bán hàng gói lại, lấy thẻ tín dụng từ trong túi xách muốn thanh toán, thì được người bán hàng cho biết, ngay từ lúc mới đặt làm sợi dây chuyền này thì Chu Hàn đã thanh toán toàn bộ tiền.
An Nhiên vội vàng cầm túi đuổi theo, cuối cùng đến trước cửa trung tâm thương mại thì nhìn thấy Chu Hàn đang chuẩn bị lái xe rời đi, vội vàng lên tiếng gọi: "Chu Hàn, Chu tiên sinh, chờ một chút!"
Chu Hàn quay đầu, dừng động tác khởi động lại, đứng ở cạnh cửa xe nhìn cô đang chạy chậm về phía anh ta.
Rốt cục trước khi anh ta rời đi, An Nhiên gọi lại được anh ta, chẳng qua là chạy