Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3540 lượt.
là muộn thế này rồi con ai nhắn tin đến, cầm điện thoại lên nhìn, lại không ngờ là từ Tô đại lãnh đạo trong nhà kia gửi tới.
Rất đơn giản cũng rất phong cách của ông Tô, bốn chữ ngắn ngủn, nhưng lại khiến người ta có loại cảm giác ngọt ngào.
——‘Nhớ em, khó ngủ! ’
An Nhiên cầm lấy điện thoại di động, khóe miệng không tự chủ cong lên, đưa tay vẽ vuốt bốn chữ trên màn hình di động, thế nào cũng không thấy ngán.
Cuối cùng quay đầu liếc nhìn Lâm Lệ trên giường, lặng lẽ ra ban công. Đây là phòng nhìn hướng ra sông, ra ban công là có thể nhìn thấy Thanh Giang, về đêm, ngọn đèn đuốc lấp lánh ánh hồng, cả thành phố chìm vào giấc ngủ.
Cầm điện thoại di động trực tiếp gọi về cho người ở nhà, điện thoại vừa vang lên tiếng thứ nhất đã được người đón, tốc độ cực nhanh không khỏi làm người ta hoài nghi có phải là anh đang cố ý để điện thoại bên cạnh người hay không.
"Vẫn chưa ngủ sao?" Vừa nhận điện thoại, Tô Dịch Thừa đã hỏi như thế.
An Nhiên cười khẽ, nói: "anh cũng còn chưa ngủ, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm đấy."
Bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa yếu ớt than nhẹ, làm như đang oán trách, nói: "không ôm em, anh không ngủ được."
"Tô lãnh đạo, anh là đang lừa gạt trẻ con sao?" An Nhiên thể hiện rõ là không tin.
Tô Dịch Thừa không đáp hỏi ngược lại: "em cảm thấy anh đang lừa em sao?"
Không phải là giống, căn bản là đúng như thế! An Nhiên không nói ra, nhưng trong lòng nghĩ như vậy.
"Ta nghĩ anh đã quen ôm em ngủ rồi, tối nay đột nhiên em không có ở đây, thật sự là khó mà thích ứng được." Tô Dịch Thừa nói thật, buổi tối xem giấy tờ xong, rửa mặt qua loa rồi nằm trên giường chuẩn bị ngủ, lại không ngờ nằm suốt hai tiếng đồng hồ, trằn trọc khó ngủ, có đôi khi thói quen thật sự là thứ đáng sợ, mới bao lâu, anh đã có chút không thích ứng được cô vắng nhà rồi.
An Nhiên cười khẽ, dù thật hay giả, nói thế cũng làm cô rất vui, trêu chọc nói: "vậy trước khi kết hôn với em anh làm sao a, chẳng lẽ mỗi đêm đều khó ngủ sao?"
Bên kia điện thoại đột nhiên im lặng một hồi, một lúc lâu mới truyền đến giọng nói yếu ớt của Tô Dịch Thừa, dường như có chút buồn bực, nói: "Anh không biết nữa."
An Nhiên cười to, rồi lại cẩn thận quay đầu liếc nhìn bên trong, rất sợ tiếng cười của mình làm ầm ĩ đến Lâm Lệ đang ngủ, thấy Lâm Lệ vẫn duy trì tư thế như trước, An Nhiên mới yên tâm quay đầu, nhỏ giọng nói với Tô lãnh đạo nào đó: "được rồi, anh nhanh đi ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm đấy."
Thời gian thật sự là không còn sớm, Tô Dịch Thừa cũng không càn quấy nữa, chỉ nhắc nhở cô: "ừ, em cũng đi ngủ đi, ngày mai cũng phải mệt cả ngày đấy."
An Nhiên cười gật đầu, lên tiếng nói được, sau đó cúp máy, xoay người trở về phòng, Lâm Lệ ngủ khá say, khẽ có tiếng ngáy, An Nhiên nằm xuống cạnh cô, hẹn giờ dậy cùng Lâm Lệ đi tiệm áo cưới trang điểm, rồi nhắm mắt lại, có chút mệt mỏi ngủ thiếp đi.
An Nhiên không hề phát hiện, người lẽ ra đang nhắm mắt ngủ say bên cạnh cô, Lâm Lệ, chậm rãi mở mắt ra, lẳng lặng nhìn ngón áp út bên trái, nơi đó có chiếc nhẫn bạc đơn giản mà ngày đó khi quyết định kết hôn với cô Trình Tường đã đặc biệt đi trung tâm thương mại mua về, một lúc lâu, mới từ từ nắm tay lại, nắm thật chặt, giống như làm nắm chặt hạnh phúc của bản thân!
Hôn lễ không có cô dâu, chú rể
Phòng khách sạn tạm thời trở thành nhà mẹ đẻ của Lâm Lệ, Lâm Lệ đã trang điểm cô dâu xong, thay bộ lễ phục cô dâu màu trắng thánh khiết, cười nhạt ngồi trên giường, trên mặt tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn.
An Nhiên đứng bên cạnh, nhìn người trợ lý cô dâu đang làm đầu cho Lâm Lệ, khóe miệng cười nhẹ. Nhìn bạn tốt nhất của mình lấy chồng, cảm giác của cô lúc này rất khó nói.
Không khỏi có chút xúc động, thời gian trôi qua thật nhanh, một thiếu nữ trẻ trung hồi đó nay đã phải gả làm vợ người rồi. Nhớ tới quãng đường mười năm của cô ấy và Trình Tường, vốn là câu chuyện khiến người ta phải ghen tỵ và hâm mộ, cô thật không nói ra được lời ác ý.
Sự cố chấp của Lâm Lệ khiến cô có cảm giác đau lòng nói không ra lời, nhưng mà kết quả đáng mừng là Trình Tường coi như là người đàn ông có trách nhiệm, mặc dù yêu nhau mười năm cuối cùng chỉ chờ được một cuộc hôn nhân vì trách nhiệm, là chuyện bi ai như thế nào, thế nhưng đây là lựa chọn của Lâm Lệ, là sự kiên trì đối với cuộc tình mười năm của cô ấy, người khác có thể nói gì được đây chứ.
Người trợ lý cô dâu nhìn sợi dây chuyền đơn giản kia, một lúc lâu mới phản ứng lại, gật đầu lia lịa, tất nhiên có thể, quá có thể. Sợi dây chuyền ngọc trai này đơn giản nhưng không hề mất trang nhã. Trong trang nhã lại lộ ra vẻ cao quý, phối hợp với trang phục cô dâu của Lâm Lệ hôm nay thật sự thích hợp, thậm chí còn thích hợp hơn so với chiếc vòng cổ kim cương mà họ đã chuẩn bị trước.
Lâm Lệ nhìn sợi dây chuyền trong tay cô, có chút kinh ngạc hỏi: "cái này mi lấy ở đâu ra?"
An Nhiên tự mình đeo sợi dây chuyền lên cho Lâm Lệ đeo, vừa nói: "không phải là của ta, là của mi! Đây là quà cưới mà ta tặng mi."