Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3549 lượt.
kia là em ngu ngốc, trước đây vẫn không biết người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu em chỉ có anh, nhưng hiện tại thì em biết rồi." Nói xong, đi đến chỗ Trình Tường, đưa tay kéo chặt tay Trình Tường, tiếp tục nói: "bây giờ em không còn gì nữa, chỉ có anh, anh Tường, nếu cả anh cũng không cần em, em phải làm sao bây giờ?" Nói xong, nước mắt rơi như mưa: "anh Tường, đừng không cần em, đừng không cần em có được không."
Trình Tường nắm chặt tay, không quay đầu lại, nhưng dưới chân không nhúc nhích được một bước.
Thấy thế, An Nhiên lo lắng nhìn Lâm Lệ, chỉ thấy Lâm Lệ cắn chặt môi, cánh môi vì bị cắn chặt mà có chút run rẩy, hai tay hai bên sườn nắm chặt, như đang cực lực kiềm chế cái gì.
"Anh Tường, em biết anh chỉ coi cô ta là thế thân của em, thật ra thì trong lòng anh chỉ có em, có đúng không, nếu không thì anh sẽ không biết em đã về, ngay cả nhà cũng chưa về mà liền đến gặp em, vì sao anh rõ ràng thích em mà lại không thừa nhận chứ, lẽ nào vì cái gọi là trách nhiệm kia mà tự làm mình uất ức cả cuộc đời sao? Rõ ràng anh không yêu người đàn bà này, nhưng vì cảm thấy áy náy mà cưới cô ta, hôn nhân không có tình yêu như thế có thể kéo dài bao lâu?" Tiêu Tiêu nắm chặt tay Trình Tường nói từng câu từng chữ.
Trình Tường đau đớn nhắm lại mắt, anh không phủ nhận mình đã từng vô cùng mong muốn có Tiêu Tiêu, thậm chí đến bây giờ vẫn có một chút chấp niệm (cố chấp + nhớ nhung)! Điểm này, anh làm sao cũng không phủ nhận được.
Tiêu Tiêu kích động từ phía sau ôm lấy thắt lưng Trình Tường, tâm tình hơi kích động nói: "anh Tường, đừng rời bỏ em có được không, em thật không còn gì nữa, nếu mà anh còn không cần em, em thật sự sẽ chết, chẳng lẽ anh thật sự muốn em chết sao?"
An Nhiên không nhìn được nữa, vừa định đi tới chất vấn, thấy, Lâm Lệ bên cạnh mạnh mẽ xoay người một cái, tiến lên, mạnh mẽ kéo Tiêu Tiêu ở phía sau Trình Tường ra, giơ tay lên, "bốp! —" một tiếng cái tát hung hăng rơi vào khuôn mặt lê hoa đái vũ kia!
Sức lực của Lâm Lệ rõ ràng rất lớn, vì cái tát này, khuôn mặt của Tiêu Tiêu thoáng cái sưng đỏ lên, dấu ấn ngón tay đỏ lòm, nổi bật trên khuôn mặt trắng nõn, nhìn mà thấy giật mình.
Mạnh mẽ tiến lên túm được Tiêu Tiêu, cảm xúc của Lâm Lệ có chút kích động, nói: "sao cô có thể như vậy, không nên vào lúc anh ấy cần thì xoay người không lưu luyến, tình cảm mười năm của tôi và anh ấy, cô dựa vào cái gì mà quay về chen vào chúng tôi, tôi cho cô biết, bây giờ anh ấy là chồng tôi, là cha của đứa bé trong bụng tôi!"
Tiêu Tiêu bị đánh đến lúc này mới kịp phản ứng, đưa tay che mặt, khóc nói: "cô cô cô, dám đánh tôi!"
"Tôi vì sao không thể đánh cô, cô đang đoạt chồng tôi!" Lâm Lệ gầm thét lên với cô ta, tâm trạng rất kích động, nói xong, nước mắt không ngừng được, không khống chế được rơi xuống.
Trình Tường và An Nhiên cũng bị cái tát này của Lâm Lệ làm trì trệ đến lúc này mới phục hồi lại, An Nhiên bước lên trước đỡ Lâm Lệ còn đang run rẩy.
Tiêu Tiêu khóc lóc kể lể, lôi kéo Trình Tường, oan ức phải nói: "anh Tường, cô ta đánh em, cô ta dám đánh em, đau quá, thực sự đau quá!"
Cảm xúc của Lâm Lệ dường như đã bị dồn đến cực hạn, hoàn toàn không chịu khống chế, giãy khỏi An Nhiên, tiến lên định kéo Tiêu Tiêu khỏi Trình Tường, lúc này tinh thần của cô sắp suy sụp rồi.
Tiêu Tiêu hơi sợ hãi, bản năng cho là cô muốn tiến lên đánh cô ta, vội vàng né tránh phía sau Trình Tường.
Mà lúc này Trình Tường cũng kịp phản ứng, theo bản năng cũng cho là Lâm Lệ còn muốn đánh Tiêu Tiêu, vội vàng che ở phía trước, muốn ngăn cản Lâm Lệ: "Lâm Lệ, em bình tĩnh một chút, nghe anh giải thích."
"Tôi không nghe tôi không nghe, tôi không muốn nghe những lời nói dối của anh nữa, tôi biết rõ anh vẫn luôn coi tôi là hình bóng của cô ta, đầu tóc không cho cắt, không cho nhuộm! Tôi và anh ở cùng nhau mười năm, tôi đã cho là anh có một chút chút yêu tôi, cho dù chỉ là một chút, cho dù không có cũng không sao, chúng ta rốt cuộc sẽ kết hôn, tôi đã đợi mười năm đến giờ, nhưng mà tại sao anh phải vào hôm nay, tại sao phải vào hôn lễ của chúng ta ngày hôm nay chạy đi, cho dù là ngày hôm qua anh nói cho tôi biết anh không muốn kết hôn với tôi, cho dù anh sớm từ chối như tôi nói thì chúng ta đã không kết hôn rồi, nhưng tại sao, không nên là vừa rồi, không nên vào lúc cha nắm tay tôi đi ra, trước mặt nhiều bạn bè thân thích như thế chạy khỏi hôn lễ, Trình Tường, anh còn có thể tàn nhẫn hơn được sao?" Lâm Lệ có chút kích động gào thét với Trình Tường.
Mà đúng lúc này, Ba Lâm và mẹ Lâm cùng cha mẹ Trình gia cũng chạy tới từ hội trường bên kia, mấy người thấy tình cảnh như thế, ai cũng không tiến lên ngay lập tức.
Bị chất vấn, Trình Tường một câu cũng không nói nên lời, biết lúc này cô đang kích động sẽ không nghe điều gì, tiến lên muốn kéo cô ra, lại không biết cô lấy sức ở đâu ra mà hung hăng đẩy anh ra. Thấy Lâm Lệ tức giận đi về phía Tiêu Tiêu, Trình Tường cho là cô sẽ làm gì Tiêu Tiêu, theo bản năng kéo mạnh tay Lâm Lệ, dùng sức, kéo người cô lại, nhưng vì dùng lực quá mạnh, mà mình không kịp thời đón được Lâm L