Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3548 lượt.
ệ, khiến cho Lâm Lệ bị lực kéo dưới chân không ổn định, lui về phía sau vài bước, ngã về phía sau.
"Lâm Lệ!" An Nhiên hoảng sợ hô lên, mắt thấy cô sẽ ngã về phía sau, lúc này tiến lên không còn kịp nữa!
"Lâm Lệ!"
"Lâm Lệ!"
Phía sau Ba Lâm và mẹ Lâm và cha mẹ Trình gia, bốn người đồng thời hoảng sợ hô lên, vội vàng chạy đến chỗ Lâm Lệ, nhưng mà khoảng cách quá xa, tất cả đều là phí công.
Không ai có thể đỡ Lâm Lệ, cuối cùng mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Lệ nặng nề ngã xuống mặt đất, cái mông tiếp đất!
"A!" Đau đớn kịch liệt khiến Lâm Lệ sợ hãi hét lên, trong thân thể dường như có thứ gì đó rút khỏi người cô, cô muốn bắt lại, nhưng không thể làm gì, thân thể chậm rãi nằm xuống mặt đất.
Trình Tường phản ứng lại đầu tiên, vội vàng chạy lên đỡ Lâm Lệ dậy, cả người luống cuống không có chủ định, chỉ ôm chặt Lâm Lệ, khẽ gọi bên tai cô: "Lâm Lệ, Lâm Lệ. . . . . ."
Lâm Lệ có chút khó khăn giơ tay lên, muốn sờ sờ mặt anh, nhưng cuối cùng vô lực buông xuống, phía dưới bộ lễ phục màu trắng, máu tươi chậm rãi chảy ra, nhuộm đỏ màu trắng thiêng liêng của chiếc áo cưới.
Tiếp theo
Ngoài phòng phẫu thuật của bệnh viện, mẹ Lâm ngồi dựa vào ba Lâm, trên mặt không ngừng rơi nước mắt, miệng liên tục lẩm bẩm: "không sao, không sao ..."
Cha mẹ Trình gia ngồi đối diện, vẻ mặt nghiêm trọng. An Nhiên đứng tựa vào một bên, con mắt và chóp mũi đỏ hồng. Mà trái lại Trình Tường, cả người không hề có chút sức sống đứng ở góc tường, đầu tóc rối bời, cà vạt lếch thếch trên cổ, lúc này ánh mắt dại ra, nhìn xuống đất, không hề có tiêu cự.
Rất lâu, đèn phòng phẫu thuật rốt cục vụt tắt, cửa được mở ra, người mặc áo blue, vừa đeo khẩu trang, vừa nói: "ai là người nhà bệnh nhân bên trong?"
Trình Tường tiến lên đầu tiên, nắm tay người bác sĩ, tâm tình hơi kích động: "tôi đây, tôi là chồng bệnh nhân, bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi?" Phía sau cha mẹ hai nhà và An Nhiên cũng vội vàng tiến lên, sốt ruột chờ bác sĩ mở miệng.
"Không cần." Ba Lâm dứt khoát từ chối, dù đầu đuôi thế nào, thì hôm nay cả nhà bọn họ cũng không muốn trông thấy cậu ta.
Mẹ Trình còn muốn nói gì, lại bị cha Trình lôi kéo, lắc đầu với bà, liếc nhìn Trình Tường, thở dài lắc đầu, rõ ràng là một chuyện vô cùng vui vẻ, sao lại biến thành như bây giờ!
Y bác sĩ đi ra ngoài, ba Lâm không chút lưu tình đóng cửa phòng lại, ngăn cách với gia đình Trình Tường ở bên ngoài.
Trong phòng bệnh, mẹ Lâm đau lòng nhìn Lâm Lệ đang ngủ say trên giường, lặng lẽ rơi nước mắt, hai người vốn là vui vẻ phấn khởi đến đây chứng kiến con gái lấy chồng, như thế nào mà chuyện lại biến thành như thế này!
"Tại sao có thể như vậy, lúc trước khi Lâm Lệ gọi điện thoại cho bác rất vui vẻ, vừa rồi Trình Tường và người đàn bà kia là thế nào? Tình cảm của nó và tiểu Lệ không phải vẫn rất tốt sao, sao lại thông đồng với người đàn bà kia rồi?" Mẹ Lâm lẩm bẩm nói.
An Nhiên cũng khó chịu, lại càng hối hận ban đầu đáng lẽ phải ngăn cản Lâm Lệ, Lâm Lệ tốt đẹp như vậy, tại sao phải làm thế thân của người khác, cô hối hận đã để mặc cô lựa chọn tiếp tục hoàn thành hôn lễ với Trình Tường, khi đó lẽ ra cô nên ngăn cản, nếu không Lâm Lệ sẽ không rơi vào hoàn cảnh lại một lần nữa bị tổn thương như hôm nay.
"An Nhiên, cháu biết toàn bộ sự việc đúng không, xin hãy nói cho hai bác biết đi?" Ba Lâm khách khí hỏi An Nhiên, tự giễu than nhẹ: "chúng ta là cha mẹ Lâm Lệ, nhưng không hề biết gì về chuyện của nó, chỉ coi nó nói tốt là tốt rồi, rõ ràng lần này đến đây, thấy nó gầy đi không ít, nhưng lại thật cho là vì nó nghén, đúng vậy a, mang thai sẽ làm người ta méo lên, đâu có làm người gầy thành như thế." Ba Lâm cảm thấy áy náy, ông thế nhưng không hề biết gì về tình trạng của con gái.
An Nhiên không biết nên nói gì, càng không biết lúc này có thể làm gì để an ủi bọn họ, nhưng mà cuối cùng vẫn đáp ứng yêu cầu của hai người họ, lược lại mọi chuyện xảy ra gần đây cho họ.
Mẹ Lâm đau lòng nhìn con gái nằm trên giường, thì thầm: "Trình Tường đứa bé này sao lại có thể như vậy, tiểu Lệ nhà chúng ta đi theo nó mười năm a, sao có thể đối xử với tiểu Lệ của chúng ta như vậy." Càng nói càng tủi thân thay cho con gái "tiểu Lệ đứa bé này sao lại ngu ngốc như vậy, cái gì cũng giấu trong lòng."
"Ầm —!" Một tay đấm xuống bàn, ba Lâm tức giận, ngực phập phồng kịch liệt, nói: "Nó Trình Tường sao có thể ức hiếp con gái ta như thế!" Ông vẫn cho là con gái sống rất tốt, vẫn cho là Trình Tường là con rể không tồi, lại không ngờ cậu ta lại khốn nạn như thế!
"Chờ tiểu Lệ xuất viện, chúng ta lập tức đưa nó về nhà, ở nhà dù không tốt cũng tốt hơn là ở đây bị người khác ức hiếp!" Ba Lâm có chút phẫn hận nói.
An Nhiên vỗ nhẹ trấn an mẹ Lâm, nhìn khuôn mặt cắt không một giọt máu của Lâm Lệ sau khi phẫu thuật, khó chịu không thể nói ra lời.
Mở cửa đi ra ngoài thấy Trình Tường vẫn còn ngồi một mình ở phía ngoài chưa hề rời đi. Thấy An Nhiên ra ngoài, vội vàng đi đến, cầm lấy tay An Nhiên hỏi: "An Nhiên, Lâm Lệ tỉn