XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3581 lượt.

ện An Nhiên ở đây, dường như cũng khá bất ngờ.
"Anh —"
"Cô —"
Hai người đồng thời lên tiếng muốn hỏi cái gì, lại không ngờ sẽ đồng thanh. Nhìn nhau cười cười, Chu Hàn lịch thiệp cười cười với cô, nói: "Ưu tiên phụ nữ."
An Nhiên cúi đầu cười cười, lắc đầu nói: "tôi chỉ muốn hỏi sao anh lại ở đây."
"Thật trùng hợp, tôi cũng vậy." Chu Hàn thoải mái nói, sau đó giơ tay lên nhìn đôi dép trẻ con trong tay, nói: "thằng bé bị sốt cao, bác sĩ đề nghị ở lại bệnh viện để theo dõi một đêm."
An Nhiên gật đầu, nói: "bạn tôi nằm viện, tôi tới đây giúp đỡ."
Chu Hàn gật đầu, tỉnh bơ nhìn cô, xoay người đi ra phía cửa. An Nhiên xoay người, cùng anh ta sánh đôi đi ra cửa.
"Bệnh của bạn cô rất nghiêm trọng?" Chu Hàn nhàn nhạt mở miệng hỏi.
An Nhiên sửng sốt, có phần không rõ ý anh ta.
Chu Hàn không nhìn cô, chỉ thản nhiên nói: "mắt cô sưng như quả hạch đào vậy."
Lúc này An Nhiên mới lấy lại tinh thần, hơi ngại ngùng cúi đầu, nhớ tới Lâm Lệ, cái mũi lại cay cay.
Chu Hàn quay đầu nhìn cô, vẫn đi tới, không nói gì thêm nữa.
Lúc xếp hàng Chu Hàn xếp phía trước cô, khi sắp đến anh ta, anh ta xoay người nói với An Nhiên: "cùng tính một lượt đi." Nói xong liền cầm lấy giỏ đồ trong tay cô, đặt lên trên bàn thu ngân, nói với cô thu ngân: "phân hai túi."
Xách đồ đi cùng anh ta ra khỏi siêu thị, An Nhiên cầm lấy ví tiền mở ra chuẩn bị lấy tiền trả cho anh ta, nói: "bao nhiêu tiền, tôi trả cho anh luôn."
Chu Hàn cũng không nhìn cô, chỉ thản nhiên nói: "không cần, không bao nhiêu tiền."
"Làm sao không biết xấu hổ như thế, bao nhiêu tiền, tôi trả cho anh." An Nhiên khăng khăng nói, dù sao bọn họ cũng không tính quen thuộc, hơn nữa cô thật muốn nói, mối quan hệ giữa Tô Dịch Thừa và anh ta dường như còn rất căng thẳng, sao cô có thể không biết xấu hổ mà lấy tiền của anh ta
"Lần sau đi, lần sau nếu có cơ hội gặp lại thì cô trả giúp tôi đi." Chu Hàn chỉ nhàn nhạt nói thế. Giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, như là có chút gấp gáp, bước chân cũng nhanh hơn.
Anh ta khăng khăng thế, An Nhiên cũng không cố chấp nữa, chỉ nhẹ gật đầu nói cảm ơn.
Rõ ràng cảm giác được bước chân của anh ta nhanh hơn, vẫn không nhịn được tò mò hỏi: "đứa bé sốt rất cao sao? Ở phòng bệnh một mình?"
"Ừ." Chu Hàn nhàn nhạt đáp, bước chân cũng dài hơn một chút. Tối nay vì hẹn với khách hàng bàn chuyện hợp tác, lại để bản hợp đồng rất quan trọng đã làm tối hôm qua ở thư phòng, cho nên vừa tan tầm liền về nhà, nhưng không ngờ lại thấy thằng bé kia đang cầm giẻ lau sàn nhà, mà cô giúp việc anh thuê lại bưng thức ăn ngồi trên ghế sô pha, vừa xem tivi vừa ăn cơm. Thấy anh trở về, vội vàng bước lên gượng cười lấy cái giẻ trong tay thằng bé, thúc giục nó nhanh chóng rời đi. Nhìn thằng bé vì quét dọn vệ sinh mà người đầy mồ hôi, mặt mũi nhem nhuốc, trái tim như bị bóp nghẹt, không thể bị cô ta lừa dối nữa. Thì ra là cô ta cho là bình thường anh thờ ơ với đứa bé, mà đứa bé lại sợ anh như chuột gặp mèo, nghĩ là dù nó có đi tìm cha mình, thì anh cũng không tin tưởng nó, tin tưởng nhất định sẽ như thế, nên cô ta càng yên tâm nô dịch đứa bé, mà mình thì hai chân bắt chéo chiễm trệ ngồi xem tivi, sau đó khi anh xuất hiện thì làm ra vẻ ân cần là tốt rồi. Cho nên, lập tức cầm tiền ném vào mặt cô ta, đuổi cô ta cút ra khỏi nhà mình ngay lập tức.
Mà khi mình cầm tài liệu đang chuẩn bị đi, thì thấy thằng bé kia cuộn người trên ghế sô pha, cả người toán mồ hôi lạnh, dường như rất khó chịu. Đưa tay ra sờ sờ trán nó, mới giật mình đầu nó sao nóng thế, lập tức ôm nó đến bệnh viện.
Nhìn anh, dường như lần nào cũng là một mình anh ta bận rộn chăm nom cho đứa con, mà bên cạnh không thấy người khác, An Nhiên không nghĩ nhiều, trực tiếp hỏi thẳng ra: "mẹ của đứa bé đâu?"
Nghe vậy, Chu Hàn bỗng dưng dừng bước, không quay đầu lại, thân thể bắt đầu có chút cứng ngắc, tay nắm chặt cái túi xách, móng tay cắm vào trong da thịt trong lòng bàn tay anh ta.
An Nhiên hỏi xong cũng có chút hối hận nhìn, mình hỏi quá lanh chanh, vội nói: "xin, xin lỗi, anh đừng để ý tới câu hỏi của tôi, ta tùy tiện hỏi thôi."
Chu Hàn đứng thẳng tắp, một lúc lâu, mới lên tiếng: "đã chết." Thanh âm kia gần như lạnh như băng, không cảm giác được một chút nhiệt độ.
An Nhiên sửng sốt, lần này không nói nhiều, chỉ yên lặng đi cùng anh ta vào bệnh viện.
Đứa bé kia hẳn là ở phòng bệnh trẻ em, mà phòng bệnh trẻ em ở tầng 13, phòng bệnh của Lâm Lệ thì ở tầng 16.
Thang máy reo lên, Chu Hàn đi ra ngoài trước, nhìn cô, khẽ gật đầu với cô, nói: "tôi đến rồi, đi trước." Nói xong, cũng không quay đầu lại xoay người rời đi.
An Nhiên khó hiểu nhìn anh ta, nhưng không hỏi nhiều, cũng không có tâm tư hỏi nhiều, anh ta không muốn nói, cô cũng không có thời gian tới hỏi chuyện bát quái.
Khi một lần nữa trở lại phòng bệnh, Trình Tường đã ngồi xổm trước cửa, giống như là bị bỏ rơi, cả người chật vật vô cùng.
An Nhiên không nhìn, cầm đồ mở cửa đi vào.
Lâm Lệ vẫn chưa tỉnh, ba Lâm và mẹ Lâm vẫn tràn đầy lo lắng, An Nhiên có chút đau lòng bọn họ, vốn là vô cùng vui