Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3554 lượt.
h chưa? Cô ấy thế nào? Vẫn ổn chứ?"
An Nhiên hất tay anh ta ra, thật sự oán hận nhìn anh ta, hận anh ta hủy hoại một Lâm Lệ luôn thích cười, vui vẻ, không có buồn phiền kia.
Nhìn anh ta, cười lạnh hỏi ngược lại: "Cô ấy sao có thể ổn được? Anh thấy những tổn thương mà cô ấy phải chịu còn chưa đủ sao?"
"Anh không muốn, vừa rồi là anh nhất thời không khống chế được lực, anh cũng không ngờ. . ." Trình Tường không nói được nữa, ôm đầu nắm tóc của mình, anh chưa từng nghĩ sẽ thế này, khi Lâm Lệ ngã xuống mặt đất, máu nhuộm đỏ áo cưới, anh thật sự hận không thể tự giết bản thân mình, từ trước đến giờ anh không hề muốn làm tổn thương Lâm Lệ, thật chưa từng muốn!
"Nếu anh không cho cô ấy được tình yêu, thì hồi đó không nên cho cô ấy lời hứa hẹn, Lâm Lệ chưa bao giờ là một người tham lam, cô ấy là bóng dáng của người khác trong lòng anh mười năm, cô ấy đã nói gì? Cô ấy đã từng oán trách anh cái gì? Thế mà cô ấy đã nhận được cái gì?" An Nhiên từng câu từng câu chất vấn anh ta.
Trình Tường đau đớn ôm đầu, anh không biết vì sao chuyện lại biến thành thế này!
"Nếu anh thật không thể quên được bóng dáng trong lòng anh, sao anh còn khổ sở trêu đùa Lâm Lệ như vậy, tại sao còn khăng khăng kết hôn với cô ấy, nếu đã lựa chọn kết hôn, vì sao, vì cái gì, ngay tại hôn lễ, trước mặt bao người vứt bỏ cô ấy như thế !" An Nhiên vừa nói, nước mắt không kiềm được rơi xuống: "anh biết rõ Lâm Lệ không hề kiên cường, biết rõ cô ấy yêu anh, yêu đến không còn lòng tự trọng của mình, tại sao còn muốn làm tổn thương cô ấy như thế, anh thật sự cho rằng cô ấy sẽ mãi mãi, hết lần này đến lần khác tha thứ cho anh sao!"
"Anh không có, anh yêu Lâm Lệ, anh không hề muốn rời xa cô ấy, anh không hề muốn làm tổn thương cô ấy!" Trình Tường hết sức đau đớn nói.
"Ha ha." An Nhiên cười lạnh, đưa tay chỉ vào phòng bệnh, nói: "anh không muốn làm tổn thương cô ấy, nhưng mà anh nhìn đi anh đã làm cái gì! Hiện tại Lâm Lệ vì ai mà phải nằm ở bên trong, bây giờ anh có tư cách gì có mặt mũi gì mà nói không muốn làm tổn thương cô ấy, nói anh yêu cô ấy!"
Trình Tường không trải lời được, một câu nói cũng không thể phản bác, bởi vì lời nói của An Nhiên là sự thật, hôm nay Lâm Lệ nằm ở trong phòng bệnh như vậy, tất cả đều là do anh gây ra.
An Nhiên không nhìn anh ta nữa, xoay người nhắm thẳng đến chỗ rẽ vào thang máy, cô muốn đi mua cho Lâm Lệ vài đồ dùng thiết yếu trong bệnh viện, hiện tại có trách móc anh ta nữa cũng không thay đổi được sự thực, bây giờ quan trọng nhất là phải giúp Lâm Lệ phục hồi sức khỏe, những thứ khác sau này hẵng nói.
Khi ra thang máy, Tô Dịch Thừa gọi điện thoại tới, bây giờ mới nhận ra thấm thoát đã đến tối rồi mà mình chưa về, sợ là Tô Dịch Thừa sẽ lo lắng.
"A lô." An Nhiên nhận điện thoại, đột nhiên ánh mắt hơi cay cay, trong lòng có nhiều ấm ức mà không có nơi trút ra.
Ở bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa khẽ cười hỏi: "hôn lễ vui chứ?" Khi đang nói chuyện, dường như anh đang ở bãi đỗ xe, An Nhiên nghe được tiếng anh dùng điều khiển từ xa mở cửa xe.
"Không vui." An Nhiên nói, giọng nói nghẹn ngào. Sao có thể vui, đứa con của Lâm Lệ mất rồi, người thì vào viện, một chút cũng không vui!
Điện thoại bên kia Tô Dịch Thừa sửng sốt, nghe ra trong giọng nói của cô không bình thường, vội hỏi: "sao vậy? An Nhiên, em đang khóc sao? Xảy ra chuyện gì?"
"Huhu, đàn ông đều không phải đồ tốt, không một ai tốt." An Nhiên vừa khóc vừa mắng, cô thực sự khổ sở, vì Lâm Lệ mà cảm thấy ấm ức.
"An Nhiên?" Tô Dịch Thừa có chút lo lắng, rồi lại không biết cô xảy ra chuyện gì: "An Nhiên, nói cho anh biết, bây giờ em ở đâu?"
An Nhiên hít mũi một cái, cố gắng khống chế tâm trạng của mình, mặc dù nước mắt vẫn không nghe lời, vẫn rơi như mưa, nhưng mà lý trí xem như đã trở lại, nghẹn ngào nói: "em ở bệnh viện hạng nhất của thành phố, hôm nay ở hôn lễ xảy ra chuyện bất trắc, hiện tại em cùng Lâm Lệ đang ở bệnh viện."
Tô Dịch Thừa không hỏi nhiều, chỉ nói: "em ở đó chờ anh, bây giờ anh lập tức đến đó." Nói xong, liền cúp điện thoại.
An Nhiên đứng ở vườn hoa của bệnh viện một lúc lâu, cố gắng bình ổn cảm xúc của mình, đợi ánh mắt không còn sưng nóng nữa, An Nhiên mới ra khỏi bệnh viện, đi đến siêu thị nhỏ bên cạnh.
Vì đến vội, mấy thứ thiết yếu như khăn mặt, chậu rửa, kem đánh răng, bàn chải gì đó chưa có, đợi cầm lấy những thứ này, chuẩn bị xép hàng tính tiền mới nhận ra còn phải mua dép lê, lại lộn trở về khu tạp hóa, tìm được chỗ bán dép, thấy một người đàn ông đưa lưng về phía cô đang khoa tay múa chân gì đó. An Nhiên không rảnh chú ý đến người khác, tiến lên chọn lấy vài đôi dép lê rộng rãi một chút chuẩn bị quay về, vừa xoay người thì đúng lúc người đàn ông bên cạnh cũng xoay người lại, tay cầm dép lê không cẩn thận đụng phải anh ta, An Nhiên ngẩng đầu, người đàn ông cũng xoay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau, hai người không khỏi ngẩn người.
An Nhiên không nghĩ tới lại chạm mặt Chu Hàn ở đây, hai ngày ở hai nơi khác nhau chạm chán nhau, tần số này hình như hơi cao.
Chu hàn cũng là sững sờ, đối với sự xuất hi