Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3606 lượt.

mừng đến tham gia hôn lễ, nhưng bây giờ lại biến thành thế này! Vì lo lắng cho Lâm Lệ, hai người dường như thoáng cái đã già đi rất nhiều, sắc mặt cũng tái nhợt.
An Nhiên lo lắng nói: "Hai bác, không thì hai người về khách sạn ngủ một giấc đi, ở đây có cháu là được rồi, vừa rồi bác sĩ cũng nói, Lâm Lệ bị gây mê, trong mấy tiếng nữa cũng không tỉnh lại."
"Chúng ta đi thế nào được, Lâm Lệ còn nằm trên giường như thế." Mẹ Lâm yếu ớt nói, thanh âm nghe uể oải, vô lực.
Ba Lâm xoay người, nói với An Nhiên: "An Nhiên, cháu về đi, tối hôm qua cháu cũng bận rộn cả đêm với Lâm Lệ, hôm nay lại đi đi lại lại đến bây giờ, cháu đi về trước, ở đây có hai chúng ta là tốt rồi, nếu Lâm Lệ tỉnh, bác liền gọi điện cho cháu."
An Nhiên lắc đầu cự tuyệt, nói: "không sao, hai bác, cháu chờ Lâm Lệ tỉnh rồi tính."
Ba Lâm còn muốn nói điều gì, thì lúc này điện thoại của An Nhiên vang lên, lại là điện thoại từ Tô Dịch Thừa, An Nhiên xoay người đi ra ngoài, đoán chừng là đã đến.
Nhấn nút nghe, Tô Dịch Thừa quả nhiên đã đến, hiện tại vừa dừng xe trước cửa bệnh viện, bảo An Nhiên báo địa chỉ cho anh, anh đi thẳng lên.
Báo tầng và phòng bệnh, rồi sau đó đứng chờ ở cửa thang máy.
Một lúc lâu sau, thang máy lập lòe con số màu đỏ, cuối cùng, dừng ở con số 16. Cửa thang máy lên tiếng mở ra, thấy Tô Dịch Thừa từ bên trong đi ra ngoài, đầu tóc hơi xốc xếch, áo khoác tây trang trên người sớm không biết đã đi đàng nào, cà vạt nơi cổ áo hơi xộc xệch.
An Nhiên nhìn thấy anh, dường như mọi uất ức trong lòng chợt mãnh liệt dâng lên, bình tĩnh đứng đó, khóe miệng khẽ nhếch lên, rồi cái mũi ê ẩm, nhiệt độ nơi hốc mắt cũng tăng lên.
Thấy thế, Tô Dịch Thừa có chút đau lòng, nhìn đôi mắt sưng đỏ cùng vẻ mặt uất ức kia, Tô Dịch Thừa than nhẹ, tiến lên, một tay ôm cô vào lòng. Vỗ nhè nhẹ lưng cô, nhẹ giọng trấn an cô: "được rồi, không sao rồi, không sao rồi, tất cả có anh ở đây, không sao rồi, sẽ tốt lên …"
An Nhiên tựa vào trong lòng Tô Dịch Thừa, bôi toàn bộ nước mắt nước mũi lên quần áo anh, khóc òa lên, vì Lâm Lệ, vì cuộc tình mười năm qua của cô ấy, vì sự cố chấp ngu ngốc không chịu buông tay của cô ấy, còn vì đứa bé đã chết đi trong bụng cô ấy, vì tất cả uất ức và không cam lòng của cô ấy.
Tô Dịch Thừa ôm cô, chỉ liên tục vỗ nhẹ lưng cô, rồi lập đi lặp lại nói không sao rồi, có mình ở bên cô. Rất nhiều người đi qua đi lại, nhưng hai người cứ ôm nhau như vậy, cũng không để ý đến ánh mắt của người ngoài.
Khóc một lúc lâu, An Nhiên mới ngừng lại được dòng nước mắt, hơi nghẹn ngào rời khỏi ngực anh.
Tô Dịch Thừa nhìn đôi mắt đỏ au của cô, rất đau lòng lau đi nước mắt trên mặt cô.
Hai người ngồi xuống ghế nhựa bên cạnh, kể lại sơ lược chuyện xảy ra với Lâm Lệ ngày hôm nay cho anh, nói xong, lại cảm thấy ấm ức cho Lâm Lệ, nước mắt lại chờ trực rơi xuống.
Tô Dịch Thừa đau lòng ôm cô: "được rồi, đừng khóc, không có chuyện gì rồi."
Khi An Nhiên quay về phòng bệnh lần nữa, Lâm Lệ vẫn chưa tỉnh, ba Lâm và mẹ Lâm nhìn Tô Dịch Thừa đi vào, hơi bất ngờ, khó hiểu nhìn An Nhiên, An Nhiên chỉ nhàn nhạt giải thích đây là chồng mình. Ba Lâm và mẹ Lâm vì lo lắng Lâm Lệ, cho nên cũng không hỏi gì thêm.
An Nhiên ở trong phòng bệnh cùng với cha mẹ Lâm gia, Tô Dịch Thừa một mình ra khỏi phòng bệnh, anh nhớ anh có số điện thoại của viện trưởng bệnh viện này, có lẽ anh có thể giúp Lâm Lệ đổi sang phòng bệnh tốt hơn, hơn nữa giúp Lâm Lệ được kiểm tra kĩ hơn.
"Tốt, vậy làm phiền ngài, Trương viện trưởng." Cúp điện thoại, xoay người đúng lúc liếc thấy Trình Tường ngồi xổm ở cửa phòng bệnh. Nhìn chằm chằm anh ta một lúc lâu, lãnh đạm ngoảnh đầu đi, anh không thích một người đàn ông như thế, luôn dao động, mãi mãi không biết mình muốn gì, chờ đến khi mất đi rồi mới lại hối hận, thì đã gây nên tổn thương rồi, hối hận quá khứ thì có tác dụng gì. Nếu biết mình không thể nào tuân thủ lời hứa hẹn, thì lúc đầu cần gì phải cho đi lời hứa son sắt. Biết rõ mình không thể nào cho cô ấy hạnh phúc mà cô ấy muốn, cần gì phải lưu luyến sự dịu dàng nhất thời của người khác, kết quả cuối cùng là hại người hại mình!
Tô Dịch Thừa xoay người, đi thẳng vào thang máy, hôm nay bọn họ mệt mỏi cả ngày, đoán là còn chưa ăn gì, bây giờ có lẽ anh sẽ đi mua một chút đồ ăn cho họ lót dạ.






Tôi sẽ không yêu anh nữa
Quyền lực là một thứ rất kỳ diệu, sau cuộc điện thoại cho viện trưởng bệnh viện thành phố của Tô Dịch Thừa, Lâm Lệ được thu xếp đến một phòng bệnh đơn có điều kiện tốt hơn, hơn nữa y bác sĩ cũng đặc biệt sát sao bệnh tình của Lâm Lệ, năm lần bảy lượt đảm bảo Lâm Lệ chỉ cần tĩnh dưỡng, sức khỏe sẽ hoàn toàn hồi phục.
An Nhiên vốn là muốn ở lại cùng Lâm Lệ, nhưng dưới sự khăng khăng của ba Lâm và má Lâm, cuối cùng cô về nhà cùng Tô Dịch Thừa.
Dọc theo đường đi An Nhiên tỏ ra vô cùng bình tĩnh, lẳng lặng tựa lưng vào ghế ngồi, ngoảnh đầu nhìn ra bên ngoài.
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, biết lúc này cô rất mệt mỏi, không muốn nói gì cả. Cho nên cũng không mở


XtGem Forum catalog