Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3612 lượt.
ện cho anh, thật không cố ý."
Tô Dịch Thừa nhìn cô chằm chằm, rất lâu mới chậm rãi mở miệng, nói: "An Nhiên, vì lo lắng cho em nên mới nói muốn đi đón em, nhưng em lại nói không muốn làm phiền anh, chúng ta là vợ chồng, em cảm thấy giữa chúng ta thật sự phải dùng đến hai chữ làm phiền này sao?"
An Nhiên nhìn anh chằm chằm, nhất thời không nói nên lời.
"Sau này sợ anh lo lắng thì chí ít gọi cho anh, đừng để anh gọi cũng không tìm được em, cho dù không gọi được di động, thì em có thể gọi máy bàn gọi cho anh, nhưng chính là đừng để anh không tìm được em. Không tìm được em, anh căn bản là không biết nên làm thế nào, cảm giác này rất tồi tệ."
Nhìn anh, An Nhiên áy náy nói: "xin, xin lỗi." Trong lúc nhất thời cô không nghĩ tới, cho nên liền tắt điện thoại cũng không gọi cho anh.
"Ai!" Nhẹ nhàng thở dài, Tô Dịch Thừa từ từ làm dịu lại giọng điệu, bình tĩnh nhìn cô, nói: "An Nhiên, anh tức giận chẳng qua là vì lo lắng em xảy ra chuyện gì mà anh không biết, ngoài biết em đi làm ở đâu, còn lại anh không biết em còn có thể đi đâu, nếu không tìm được em ở công ty, anh thực sự không biết mình còn có thể tìm em ở đâu. Đi đón em, anh không sợ phiền phức, vì như thế có thể khiến anh yên tâm. Chỉ không liên lạc được với em, mới khiến anh lo lắng, mới có thể ngồi trong nhà mà sợ hãi."
Nói xong, Tô Dịch Thừa đưa tay chậm rãi xoa lên mặt cô, nhẹ nhàng chạm vào, từ từ nói: "sau này đừng khách khí với anh như vậy, anh không sợ phiền phức, không liên lạc được với em, mới khiến anh lo lắng, sợ sệt, biết không?"
An Nhiên nhìn anh, nước mắt bất tri bất giác rơi xuống, hoàn toàn không được kiểm soát, vô cùng mãnh liệt.
Tô Dịch Thừa sửng sốt, bị nước mắt của cô dọa sợ. Không khỏi tự trách mình vừa rồi hơi nặng lời. Đưa tay lau đi giọt lệ trên mặt cô, vừa an ủi: "đừng khóc, anh chỉ là sốt ruột thôi, không có có ý trách em."
An Nhiên nhìn anh vừa khóc vừa cười, không nói ra lời, chỉ lắc đầu, tất nhiên cô hiểu ý anh, vì biết, nên mới thấy cảm động, được người ta xem trọng như thế, trừ cha mẹ, anh là người đầu tiên. Hồi đó Mạc Phi tuy đối xử tốt với cô, cũng chưa từng lo lắng cho cô như thế.
Nước mắt của An Nhiên giống như là đứa trẻ không nghe lời, thế nào cũng không lau hết được. Bất đắc dĩ, chỉ đành phải cúi người xuống, nâng khuôn mặt cô lên, hôn lên từng giọt từng giọt nước mắt trên mặt cô, nước mắt kia chảy vào miệng, mặn mặn chát chát.
An Nhiên giơ tay lên vòng qua vai anh, chăm chú đáp trả nụ hôn của anh.
Nhiệt tình luôn tới rất nhanh, chỉ chốc lát Tô Dịch Thừa ôm cô di dời tới phòng ngủ, An Nhiên nằm trên giường, say mê nhìn anh, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mặt anh, mỉm cười, trong lòng lại một lần nữa thấy may mắn về sự kích động hồi đó của mình, cũng lại một lần nữa thấy may mắn đối tượng mà mình nhận nhầm là anh, cô cảm ơn anh xem trọng và thương yêu, cảm ơn anh dịu dàng và quan tâm. Thật ra thì từ trước đến giờ yêu cầu của cô đối với cuộc hôn nhân này không cao, không cần đối phương có nhiều tiền, vì gánh vác trách nhiệm gia đình không chỉ thuộc về người đàn ông, cô cũng sẽ chủ động gánh vác, nỗ lực gia đình trôi qua êm thấm, cô chỉ muốn một cuộc sống bình lặng êm đềm, không cần tình cảm tiến triển quá nhanh, chỉ cần một người đàn ông quan tâm, hiểu cô, thương cô, mà anh, hoàn toàn phù hợp với nguyện vọng chọn bạn đời của cô, thậm chí còn vượt quá tiêu chuẩn rất nhiều.
Tô Dịch Thừa cởi quần áo hai người ra, nhìn đôi mắt cô vì dục vọng mà trở nên mê mang, trong hốc mắt còn có chút hơi nước, cặp mắt mở to, nhìn vô cùng mê hoặc lòng người. tay từ từ đặt lên da thịt nhẵn mịn như tơ, xúc giác lưu luyến, anh biết tất cả các điểm mẫn cảm trên người cô, biết mình phải chạm vào đâu sẽ khiến cô không kìm được run rẩy, khóe miệng không kìm được thoát ra những thanh âm mê người. Từ trước đến nay anh cảm thấy mình không phải là một người trọng ham muốn, nhưng lại mê luyến thân thể cô một cách bất thường, hết lần này đến lần khác trầm luân trên người cô.
Chậm rãi cúi người xuống, hôn nhẹ lên từng nơi từng nơi trên người cô.
An Nhiên động tình, nhẹ nhàng run rẩy dưới thân anh, cảm giác được nụ hôn của anh rơi xuống từng chỗ trên cơ thể mình, bao gồm những nơi mình khó có thể mở miệng. Trong lúc động tình, đột nhiên An Nhiên có một ý nghĩ táo bạo, tay ôm chặt cổ anh, sau đó xoay mình một cái đặt anh xuống phía dưới, tóc dài vì thế mà rơi lả tả trên bả vai, thân thể trần trụi cùng mái tóc dài xõa vai trong tình huống này đặc biệt mê hoặc con người, hàm chứa sự quyến rũ độc nhất của cô.
Tô Dịch Thừa nhìn đến si mê, bộ vị nào đó trên người cực kỳ căng cứng.
"An Nhiên. . . . . . ." Khẽ gọi tên cô, Tô Dịch Thừa muốn đồng thời đặt cô xuống dưới thân một lần nữa, lại bị cô nhẹ nhàng ngăn lại, vì xấu hổ, lúc này An Nhiên cực kỳ đỏ mặt, bình tĩnh nhìn anh, chậm rãi cúi người ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng nói: "tối nay, tối nay em ở phía trên." Thanh âm kia nhẹ nhàng dịu dàng có loại quyến rũ độc nhất của cô, mà khi cô nói, hơi thở ấm áp lại phả vào vành tai anh, nơi đó có chút ngứa ngáy khiến cả người