Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3646 lượt.

ay về, hỏi nó không nói lời nào, sáng sớm hôm sau đã đi rồi."
"Dịch Kiều?" Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày.
"Được rồi được rồi, các con còn mải đi làm, đừng đến muộn, mẹ để canh gà vào tủ lạnh cho các con, tối về nhớ đun nóng lên ăn." Tần Vân vừa nói vừa bưng canh gà trên bàn trà vào trong bếp. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu nhìn bọn họ nói: "đúng rồi An Nhiên, con xem cha mẹ con lúc nào rảnh thì bố trí hai nhà gặp nhau, lần trước bởi vì chuyện a Thừa mà lỡ mất, kế tiếp cha con lại bận chuyện diễn tập, nhưng mà bây giờ thì hết bận rồi, bệnh tình của a Thừa cũng ổn rồi, lúc nào sắp xếp để mấy người lớn chúng ta gặp mặt, mấy ngày nay ông nội cũng nhắc chuyện này, nói không có lễ cưới đã là đủ thất lễ với cha mẹ con bên kia, lần gặp mặt này nhất định phải có."
An Nhiên gật đầu: "được a, con sẽ nói lại với cha mẹ con." Thật ra thì bên cha mẹ cô cũng từng đề cập đến, chỉ là gần đây bận rộn, cô không rứt ra được. Nhưng mà bây giờ đã xong bản thiết kế trang viên rồi, làm mô hình mẫu cũng tiến hành suôn sẽ, tất cả đã coi như là vào quỹ đạo, phải bận rộn cũng không đến mức như mấy hôm trước.
Tô Dịch Thừa vào thư phòng lấy cặp công văn của hai người, mặt An Nhiên vẫn con hơi đỏ, nhưng mà đã tốt hơn vừa rồi rất nhiều, vọng vào bếp nói với Tần Vân: "mẹ, chúng con đi trước đây."
"Ừ, đi đường cẩn thận."
Đợi ngồi lên trên xe, mặt An Nhiên vẫn còn rất hồng, Tô Dịch Thừa buồn cười nhìn cô một cái, trêu ghẹo nói: "vẫn còn xấu hổ sao."
An Nhiên tức giận nhìn anh, quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, cô vốn có da mặt mỏng, bị nói một chút cũng không chịu được.
Tô Dịch Thừa cười khởi động xe, lái xe lên chạy ổn định, một lúc lâu mới khẽ nói: "sao anh lại không nhớ gần đây em có kinh nguyệt a."
Nghe vậy, An Nhiên quay phắt lại, rặng hồng vốn đã biến mất thoáng cái lại bắt đầu hiện lên: "anh..." Nhìn anh, xấu hổ đến không nói nổi một câu.
Tô Dịch Thừa cười, còn hư hỏng nói: "em nói xem không phải là bị mẹ nói đúng chứ." Vừa nói, vừa mập mờ nhìn bụng cô một chút: "chẳng lẽ thực sự em có rồi?"
An Nhiên xấu hổ và giận dỗi quay đầu đi, tức giận rầu rĩ nói: "cái kia của em vốn không đều."
"Ha ha." Tô Dịch Thừa cười to, tâm tình rất tốt.
An Nhiên buồn bực nhìn ra phía ngoài, đỏ mặt gay gắt, cả người nóng ran lên, ngay cả gió ngoài cửa sổ cũng không làm giảm được nhiệt độ trên mặt cô.
Thôi cười, chỉ trong chốc lát xe đã đến cửa tòa nhà công ty An Nhiên, An Nhiên tức giận đưa tay mở cửa định xuống xe, lại bị một tay Tô Dịch Thừa nắm được, khẽ cười kéo tay cô, nhìn cô chăm chú hỏi: "An Nhiên, bị áp lực sao?"
An Nhiên nhìn anh ngẩn người, một lúc lâu mới kịp phản ứng áp lực mà anh nói là chỉ chuyện Tần Vân ép cô sinh con, thoáng im lặng, nhìn anh, hỏi: "nếu em nói không hề, anh tin tưởng sao?"
Tô Dịch Thừa cười nhạt, bàn tay xoa xoa bàn tay nhỏ bé của cô, nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: "nếu em không muốn, vậy thì chúng ta cứ từ từ, không cần để ý lời mẹ nói sáng nay, anh sẽ không ép em, anh chỉ muốn em vui vẻ."
An Nhiên chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, thật ra thì có những lời này của anh là đủ rồi, tay cầm ngược lại tay anh, lắc đầu, mỉm cười thản nhiên: "sao có thể không để ý.Tại sao có thể không thèm để ý mẹ, bà là mẹ của anh, cũng là mẹ chồng của em, là trưởng bối của chúng ta, chúng ta tự nhiên phải để ý suy nghĩ của bà, huống chi ý nghĩ của mẹ cũng không sai, cũng hợp tình lý, đoán chừng đổi lại là ai cũng nghĩ như vậy. Hơn nữa. . . . . ." Nói đến đây, An Nhiên hơi cúi đầu, khóe miệng khẽ cười, nhưng mà cười có chút ngượng ngùng.
"Hơn nữa cái gì?" Tô Dịch Thừa hỏi.
Lúc này An Nhiên mới ngẩng đầu lên, nhìn anh chăm chú, nói: "em cũng chưa, chưa nói không muốn sinh, em bằng lòng sinh con cho anh."
Tô Dịch Thừa nhìn cô chằm chằm, một lúc lâu, mới cười khẽ, ôm cô vào trong lòng, đưa tay vuốt đầu cô, nhẹ nhàng nói bên tai cô: "cám ơn." Một người phụ nữ nói bằng lòng sinh con cho anh, anh không biết người khác nghe sẽ có phản ứng như thế nào, nhưng mà lúc này anh rất xúc động, trong lòng rất biết ơn.
An Nhiên để mặc anh ôm, tay từ từ giơ lên nhẹ ôm lấy anh, khóe miệng khẽ cong lên, nhỏ giọng nói: "nhưng mà đây cũng không phải do em quyết định, vẫn phải thuận theo tự nhiên."
Tô Dịch Thừa gật đầu, cười nói: "sau này mỗi tối anh sẽ cố gắng hơn."
Nghe vậy, mặt An Nhiên thoáng cái hồng rực lên, tức giận đẩy anh ra, anh chưa nói còn tốt, vừa nói, quả thực cô có cảm giác hiện tại toàn thân mình đều đau đớn: "anh nói không biết xấu hổ, hiện tại cũng không thấy anh ngừng nghỉ." Cô từng hoài nghi sinh hoạt vợ chồng bọn họ có phải quá nhiều rồi không, trước đây cô còn từng tìm kiếm trong mấy diễn đàn, rất nhiều người nói trong thời kỳ yêu cuồng nhiệt cũng không đến 3-4 lần một tuần, nhưng cô và Tô Dịch Thừa hầu như là hàng đêm, tần suất này cũng quá lớn rồi.
Tô Dịch Thừa cười to, nhìn bụng cô một chút, mặt dày nói: "cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần cố gắng."
An Nhiên vô cùng đỏ mặt, trợn mắt nhìn anh, lấy cái túi mở cửa xuống xe, trước khi xuống, còn tức giận mắng: "lư