Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3653 lượt.
ại sao ta còn phải tốn nhiều thì giờ hơn giả vờ ngu ngốc đây. Trong khoảng thời gian này, ở cùng với cha mẹ, ta mới phát hiện bọn họ thực sự già rồi, tóc trắng trên đầu dù đã nhuộm đen, vẫn không ngừng nhô ra. Nhưng vì chuyện của ta, khiến bọn họ lớn tuổi rồi còn phải lo lắng cho ta, thật sự là quá bất hiếu, dù không vì cái gì khác, vì cha mẹ, ta không thể không nhanh đứng lên. Trước đó ta vẫn luôn để tâm vào bế tắc, bây giờ thoát khỏi ngõ cụt, cảm giác thật tốt, cuộc sống trước kia của ta đều vây quanh Trình Tường, hiện tại ta có thể nghĩ cho cảm nhận của bản thân và cha mẹ ta."
An Nhiên than nhẹ, cô không biết Lâm Lệ thật sự ổn rồi, hay chỉ là nói cho hay thôi, nhưng mà nghe giọng điệu của cô ấy, ít nhất còn tốt hơn lúc cô ấy vừa mới ra đi. Có lẽ đúng như Tô Dịch Thừa nói, con người chung quy phải trải nghiệm thì mới có thể thực sự trưởng thành, cuộc sống trước đây của Lâm Lệ diễn ra quá thuận lợi, cho nên cô ấy vẫn giữ được tâm tính trẻ con, lúc nào cũng phân rõ phải trái, trắng đen.
Lần này coi như cái giá phải trả không thể tránh khỏi trong quá trình trưởng thành đi, tuy là cái giá này rất đau đớn, nhưng mà rất sâu sắc.
"An tử, cho mi xem kiểu tóc mới của ta, ta rất thích tóc ngắn." Lâm Lệ có chút kích động nói, trong ngôn ngữ nghe ra được tâm sự vui sướng lúc này của cô ấy.
"Được." An Nhiên gật đầu, dịu dàng đồng ý.
Hai người cúp điện thoại, không đến một phút đồng hồ, điện thoại di động của An Nhiên báo có tin nhắn hình, trong ảnh, mái tóc dài tự nhiên mang nét cổ điển bị cắt ngắn rồi, chỉ qua mang tai, tóc đen nhánh bị nhuộm thành màu vàng nhạt, kiểu tóc mới khiến Lâm Lệ trở nên khác lạ, không còn khí chất mỹ nhân cổ điển, thêm phần thời thượng, thêm phần hoạt bát, trong ảnh cô ấy cười rất vui vẻ, nụ cười kia đúng là xuất phát từ sự phấn chấn trong lòng.
Dưới tin nhắn hình là một dòng chữ nhỏ: ‘xinh không, không xinh cũng nhất định phải nói là xinh, ta từ chối không xinh nha’.
An Nhiên cười khẽ một tiếng, cầm lấy điện thoại di động, thật tình trả lời cô, toại nguyện cho cô ấy: "vô cùng xinh đẹp."
Cắt tóc cũng tốt, cắt đi những vướng bận trước kia, cắt đi bóng dáng của người khác trong lòng mình, làm lại chính mình, cuộc sống của mình.
Hai người lại dùng tin nhắn nói chuyện mấy câu, sau đó vì mẹ Lâm gọi Lâm Lệ ăn cơm mà chấm dứt.
An Nhiên nhìn ảnh Lâm Lệ trong điện thoại di động, một lúc lâu mới cất điện thoại di động vào túi, lại tiếp tục đối chiếu cẩn thận mô hình và bản vẽ.
Trong lúc An Nhiên đang đối chiếu, Tiếu Hiểu và Lăng Lâm cơm nước xong đi vào, Tiếu Hiểu nhìn An Nhiên một cái, hơi khinh thường uốn éo cơ thể đi vào trong phòng làm việc của mình, mà Lăng Lâm thì không về chỗ ngay, mà tiến lên, đứng trước mặt An Nhiên, nhìn chằm chằm vào cô.
An Nhiên ngẩng đầu, nhìn cô ta, khẽ hỏi: "có chuyện gì sao?"
"Chuyện chị tôi tự sát cô biết không?" Lăng Lâm nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt kia như là muốn xé cô ra để ăn vậy.
An Nhiên khẽ gật đầu: "tôi biết."
"Chẳng lẽ cô không cảm thấy áy náy chút nào sao, chị ấy vì anh Dịch Thừa nên mới tự sát, lại còn ở trong nhà các người." Lăng Lâm chỉ trích.
"Áy náy?" An Nhiên khó hiểu, chỉ nói: "tại sao tôi phải áy náy vì hành động ngớ ngẩn của người khác?" Thậm chí cô còn cảm thấy cái cớ tự sát của Lăng Nhiễm rất buồn cười, không đáng thương chút nào. Cô ta còn không có trách nhiệm với tính mạng của bản thân mình, còn nói chuyện gì là yêu hay không yêu. Chẳng qua là vì mình không cam lòng mà miễn cưỡng tìm một cái cớ.
"Đó không phải vì cô đoạt anh Dịch Thừa đi sao." Lăng Lâm oán hận nói: "cô căn bản là không xứng với anh Dịch Thừa, cô không đủ xinh đẹp, thậm chí ngay cả xuất thân cũng không, cô ở cùng với anh Dịch Thừa, căn bản là bám vào anh Dịch Thừa."
An Nhiên tỉ mỉ đối chiếu xong chi tiết cuối cùng rồi mới gấp lại bản thiết kế trong tay, nhàn nhạt nhìn Lăng Lâm một cái: "không thể phủ nhận những lời cô nói đều đúng, nhưng thế thì sao chứ?"
"Cô. . ." Lăng Lâm nhất thời nói không ra lời, chỉ trợn tròn mắt nhìn cô oán hận.
"Cho dù không có tôi, vậy còn có người khác, bọn họ, bảy năm trước không thể nào, chẳng lẽ cô cảm thấy bảy năm sau thì có thể sao?"
Lăng Lâm không nói lời nào, tất nhiên cô biết chị cô và Tô Dịch Thừa không thể có cơ hội tiếp tục, chỉ là cô không cam lòng, cô đợi bảy năm, cuối cùng cô ta lại được lợi.
Thấy cô ta không nói, An Nhiên không nhìn cô ta nữa, cầm bản thiết kế đi về phòng làm việc của mình.
Lăng Lâm đứng đó, oán hận nhìn bóng lưng cô biến mất ở chỗ rẽ hành lang, vì không cam lòng, tay nắm chặt thành nắm đấm, quay đầu nhìn mô hình trên bàn kia một chút, đáy mắt xẹt qua một tia tính toán.
Chưa đủ cố gắng
"Cốc cốc cốc . . . ."
Sau khi nghỉ trưa vào làm không bao lâu, cửa phòng An Nhiên được gõ vang, cô không ngẩng đầu, nói luôn: "vào đi."
Trần Trừng đẩy cửa đi vào, đứng lại trước mặt cô, đặt bản thảo thiết kế lên bàn An Nhiên, mở miệng nói: "nếu đây để sát hạch em, thì đề bài như vậy q