Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3647 lượt.
i: "An Nhiên, con có thật rồi?"
"Con . . ." An Nhiên khó mà cười được, đây là cái gì và cái gì a, cô quả thực có cảm giác khó lòng giãi bày được, dường như làm thế nào cũng không giải thích được vậy.
"Mẹ, An Nhiên chưa có thai, chúng con chỉ là đang lấy ví dụ." Tô Dịch Thừa giải vây nói.
Tần Vân nhíu nhíu mày, hỏi trắng ra: "bình thường các con đều tránh thai?"
An Nhiên đã xấu hổ đến không biết nói gì rồi, quay đầu vùi vào lòng Tô Dịch Thừa, cô cảm thấy sắp không còn mặt mũi gặp người rồi.
Tô Dịch Thừa suy nghĩ một lúc, thật tình nói: "không có."
"Vậy các con đến bệnh viện kiểm tra rồi?" Tần Vân từng bước ép sát.
Tô Dịch Thừa lại lắc đầu, "không có."
"Vậy không phải đúng rồi, các con kết hôn cũng gần hai tháng rồi, các con đều bình thường, thế này có con cũng không có gì là lạ." Tần Vân nói, "khi xưa khi mẹ mang thai con, dọa cha con một trận, đi kiểm tra mới biết được là mang thai rồi. Cho nên a, không chừng hiện tại trong bụng An Nhiên đã có bầu rồi, không thì, An Nhiên, sáng nay mẹ cùng con đến bệnh viện kiểm tra một chút?"
Tần Vân có chút nóng lòng, nhưng điều này không thể trách bà, trước đây bà ngày ngóng đêm mong con mình kết hôn, nhưng mà vì chuyện năm đó mà con trai một mực có khúc mắc về chuyện tình cảm, mặc bà nói hết nước hết cái, nhờ người tìm giúp bao nhiều cô gái để anh xem mắt, mắt thấy anh sắp ba mấy rồi, đến lúc đã muốn cầm gậy đánh đòn cho anh sáng mắt ra thì bất ngờ là anh lại dẫn theo một cô con dâu quay về, mặc dù nói không làm lễ cưới, nhưng tốt xấu gì cũng đã lấy giấy đăng ký rồi, hai người cũng là vợ chồng hợp pháp rồi, hơn nữa bà thấy sau khi cưới, tình cảm của hai người nhìn rất ngọt ngọt ngào ngào, thật không dễ gì mới giải quyết được một chuyện lớn như thế, lại đến chuyện này, vài nhà trong đại viện là chiến hữu với lão Tô đã sớm con đàn cháu đống rồi, mà bọn họ vẫn cô đơn tịnh mịch, con trai kết hôn cũng không đưa vợ về đại viện được mấy lần, cho nên thật vất vả mới chờ được con trai kết hôn, chuyện kế tiếp tất nhiên là mong ngóng hai người bọn họ sớm sinh cho bà một cháu nội kháu khỉnh mới được, nếu không để mấy bà lão trong đại viện kia ôm cháu trai cháu gái lượn qua lượn lại trước mặt bà, nhìn thế khỏi phải nói có bao nhiêu không được tự nhiên.
"Mẹ, con, con không có mà." An Nhiên đỏ mặt gần nhỏ ra máu rồi.
"Mẹ, được rồi, mẹ còn nói nữa An Nhiên thật phát khóc." Vừa nói, Tô Dịch Thừa vừa buồn cười vỗ vỗ An Nhiên, lại nói: "hơn nữa, hôm nay vẫn là ngày làm việc, gần đây con và An Nhiên đều rất bận, thật sự không có thời gian đi bệnh viện."
"Vậy nếu thật có rồi?" Tần Vân chưa từ bỏ ý định, mặc dù biết mình nóng lòng chút, nhưng đây cũng không phải là chuyện không thể nào đi.
"Con, con vừa hết kinh nguyệt mấy hôm trước." An Nhiên vùi mặt trong ngực Tô Dịch Thừa, nói nhỏ giọng.
Nghe vậy, cuối cùng Tần Vân phải hết hy vọng rồi, im lặng một lúc lâu, cười nói: "ha ha, tháng này chưa có, đoán là tháng sau có rồi"
An Nhiên xấu hổ, điều này bảo cô làm sao đáp được, cô lại không biết tháng sau thật có hay không, chuyện như vậy đâu phải do bọn họ quyết định.
Tần Vân nhìn An Nhiên như vậy, tiến lên cười kéo tay cô, vỗ nhẹ nói: "An Nhiên a, con đừng cho là mẹ nói ác ý, mẹ đúng là sốt ruột, ai, con nói xem a Thừa không còn trẻ rồi, đến tuổi của mẹ muốn ôm cháu cũng là hợp tình hợp lý nha, hơn nữa, nhân lúc mẹ còn chưa già, các con sinh con thì mẹ còn bế giúp. Nếu các con ngại trẻ con phiền phức, cảm thấy làm lỡ công việc, vậy cứ để đứa bé ở lại đại viện để mẹ chăm giúp các con, đến cuối tuần các con về với nó là được, con nói đúng không."
An Nhiên cười khan nhìn Tần Vân, nhiệt độ trên mặt chưa giảm, mặt vẫn đỏ bừng như thế, chỉ gượng cười trả lời: "mẹ, con chưa nói không sinh, nhưng mà chuyện này cũng phải xem duyên số nha, không phải chúng con cứ nói là có được."
Nghe cô nói như vậy, Tần Vân an tâm, bà sốt ruột, ngoại trừ muốn ôm cháu ra, chính là sợ cô nói không sinh, người người hiện thời không thể so với trước kia, bà xem tivi, nói DINK(1) gì đó, ngay cả nha đầu Dịch Kiều chết tiệt kia cũng cả ngày la hét nói sau này mình không sinh con, nói sợ sau khi sinh con sẽ già nhanh, hơn nữa, nếu bị con cái quấn quít lấy, cô không ung dung tự tại như bây giờ được rồi, những lời này khiến bà suýt nữa thì tức chết, nhưng mà may mắn, may mắn An Nhiên không nói là không muốn sinh.
"Ha ha, là mẹ sốt ruột rồi, con xem mẹ này, lo lắng không yên, không sai không sai, con cái cũng phải xem duyên số, nên có thì đã có rồi, gấp cũng không gấp được." Tần Vân cười nói.
Tô Dịch Thừa giơ tay nhìn đồng hồ một chút, nói: "được rồi, mẹ xem thời gian cũng không còn sớm con và An Nhiên đều còn vội đi làm, chúng ta đi trước đã."
Tần Vân nhìn đồng hồ một chút, thời gian quả thật không còn sớm, vội nói: "ai nha, đúng là không còn sớm, vậy các con nhanh đi đi, đừng để muộn làm. Mẹ cũng phải về rồi, mẹ còn phải đến chỗ nha đầu Dịch Kiều xem một chút, hai anh em con không ai là bớt lo cả, trước đó không biết nha đầu Dịch Kiều kia xảy ra chuyện gì, khóc lóc qu