XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343637

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3637 lượt.

cả ngóc ngách trên khuôn mặt cô, mắt, mày, mũi, cuối cùng mới là môi. Nhiệt tình tới rất nhanh, thậm chí không đợi An Nhiên phản ứng gì, cô đã được anh dẫn dắt đến khát vọng sâu nhất trong lòng mình.
An Nhiên không biết mình được ôm vào trong phòng ngủ như thế nào, thậm chí tối qua cô còn chưa kịp nhìn căn phòng này. Khi tỉnh lại đã là buổi sáng, dường như tối hôm qua hai người có chút điên cuồng, thế cho nên tám giờ sáng, Tô Dịch Thừa cũng không đi tập thể dục buổi sáng, mà vẫn nằm trên giường lớn ôm An Nhiên ngủ .
Đột nhiên điện thoại đặt ở đầu giường vang lên, làm bừng tỉnh hai người đang ôm nhau trên giường kia.
Tiếng chuông đột ngột khiến An Nhiên giật bắn mình, phản xạ có điều kiện từ trên giường ngồi dậy. Bên cạnh cô, Tô Dịch Thừa cũng ngồi dậy, nhẹ tay ôm lấy cô, nói: "không sao, là điện thoại."
Đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường kia, liền nhấn nút nghe, còn chưa mở miệng, bên kia Tần Vân nói lớn tiếng: "a Thừa a, con và An Nhiên không ở nhà sao? Sao mẹ nhấn chuông cửa cả buổi cũng không thấy hai con ra ngoài a?"






Em chưa nói không sinh
Đến khi Tần Vân lại từ căn nhà bên kia sang đây, lần thứ hai nhấn chuông cửa, An Nhiên và Tô Dịch Thừa đã rửa mặt thay quần áo xong xuôi.
Tô Dịch Thừa ở phòng ngủ, An Nhiên đi ra mở cửa trước, Tần Vân nhìn thấy cô không ngừng nở nụ cười, nhìn An Nhiên, "để mẹ xem nào, sao lâu như thế không quay về, mẹ cùng cha con, và ông nội cứ nhắc mãi."
An Nhiên chỉ cười: "mấy ngày qua con và Dịch Thừa đều bận rộn, chờ hết bận, chúng con sẽ thu xếp thời gian về nhà thăm mọi người."
"Tốt tốt tốt." Tần Vân gật đầu lia lịa: "đến lúc đó trở về mẹ sẽ làm món ngon cho con ăn, con a, gầy quá."
Tô Dịch Thừa ở bên cạnh có chút không vui sờ sờ lỗ mũi, chua nói: "mẹ, ngài đây xem như là có con dâu đã quên con trai sao?"
Tần Vân quay đầu, vẻ mặt đương nhiên nói: "con dâu mới phải thương yêu, con trai da dày thịt béo, chính là thiếu tôi luyện."
"Mẹ, mẹ quá nặng tư tưởng trọng nữ khinh nam rồi." Sau khi kết hôn, Tô Dịch Thừa có trực giác rằng địa vị của mình trong nhà xuống dốc không phanh, ngày xưa, mẹ anh gọi điện đến, luôn quan tâm anh thế này quan tâm anh thế kia, bây giờ hầu như lần nào gọi điện tới đây đều hỏi An Nhiên thế nào, gầy hay béo, có mệt không, công việc có vất vả không, càng ngày càng ít hỏi thăm anh, anh từng hoài nghi, đây là mẹ anh sao?
Tần Vân tức giận nhìn con trai một cái, nói: "anh biết cái gì, trước kia mẹ trông cậy vào anh kết hôn cho mẹ, hiện tại kết hôn rồi, mẹ còn phải trông cậy vào An Nhiên sinh cháu cho mẹ, đương nhiên phải đối xử tốt với An Nhiên chứ." Nói xong không quên quay đầu nói với An Nhiên: "đúng không An Nhiên."
"Ha ha, dạ, phải" An Nhiên chỉ cười khan, có chút khó trả lời. Chuyện con cái, cô đúng là chưa nghĩ tới, nhưng mà cô cũng biết, tuổi cô và Tô Dịch Thừa cũng không còn trẻ, người lớn trong nhà sốt ruột cũng bình thường.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa sờ sờ lỗ mũi nói thầm: "cái này nếu con không cố gắng, An Nhiên cô ấy cũng không sinh được a, nói cho cùng, mấu chốt là ở con đi."
"Tiểu tử con dám không cố gắng!" Tần Vân trừng lớn mắt uy hiếp con trai, lại dám làm cản trở bà ôm cháu nội, quả đúng là hèn hạ rồi.
"Khụ khụ. . . . . ." Một ngụm canh An Nhiên đang uống liền sặc ở cổ họng, "khụ khụ, khụ khụ khụ. . ." Cả người ho khan, khuôn mặt đỏ lên .
"Ai nha, sao lại không cẩn thận như vậy." Tần Vân vừa nói vừa vỗ nhẹ lưng cô: "nào, thuận thuận khí đã."
An Nhiên vội lắc đầu, "khụ, không, không sao." Không biết là vì sặc canh gà hay vì nội dung cuộc đối thoại của họ khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên hồng rực như quả táo chín mọng vậy.
"Ai, mặt sặc đến đỏ lừ rồi, còn nói không sao." Tần Vân đau lòng nói, tay không ngừng vuốt xuôi lưng cô.
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, nói: "mẹ, An Nhiên không phải sặc canh, cô ấy đang xấu hổ."
An Nhiên tức giận liếc trắng anh một cái, nói: "em, em không hề."
Tần Vân sửng sốt, mãi mới kịp phản ứng lại hàm ý của Tô Dịch Thừa, xoay người nhìn An Nhiên mập mờ An Nhiên, nói: "ai nha, cái này có gì mà xấu hổ, tất cả đều là người một nhà cả."
"Mẹ." An Nhiên ngượng ngịu: "con không hề mà."
Tần Vân cười nhẹ, cũng không vạch trần cô, nhìn bụng cô, kéo tay cô, cười hỏi: "An Nhiên a, con và a Thừa kết hôn cũng được một thời gian rồi, con nói xem trong bụng con, sẽ không phải có rồi chứ?"
"Mẹ!" An Nhiên xấu hổ càng đỏ mặt hơn, đây cũng thế a, cô và Tô Dịch Thừa kết hôn còn chưa tới hai tháng, làm sao lại thành được một thời gian đây! An Nhiên không chống đỡ được, quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa xin giúp đỡ.
Tất nhiên là Tô Dịch Thừa hiểu được hàm ý trong ánh mắt cô, cười bước lên, ôm cô vào lòng, nhìn mẹ nói: "mẹ, mẹ quá sốt ruột rồi, con và An Nhiên kết hôn mới chưa đầy hai tháng, nhanh nữa, cũng không thể lập tức có cháu nội cho mẹ ôm a, cho dù có thai, vậy cũng phải còn mười tháng mang thai nữa."
"Mười tháng mang thai!" Tần Vân bắt được trọng điểm, vội vàng nhìn An Nhiên, hỏ