Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3678 lượt.
a cách, ánh mắt cũng không dừng trên người anh tah thêm một giây, thật giống như là nhìn thấy người xa lạ, bình tĩnh khoong chút gợn sóng, quay đầu đưa giấy tờ trong tay cho Hoàng Đức Hưng, nói: "Tổng giám, đây là bản vẽ được sửa đổi mới nhất, ông xem có vấn đề gì không, nếu không tôi chuẩn bị điều chỉnh chút ít phòng mẫu."
Hoàng Đức Hưng nhận lấy, cũng không nhìn, chỉ đặt bản vẽ sang một bên, nhìn An Nhiên nói: "không phải vội, cùng nhau ngồi xuống hàn huyên một chút đi, dẫu sao Mạc tổng cũng là bạn học cũ của cô, cô hẳn là biết rõ về ý mốn của Mạc tổng hơn tôi, như vậy cũng có giúp cho chuyện hợp tác của hai công ty diễn ra thuận lợi."
"Tôi ——" An Nhiên còn muốn từ chối, lại bị Mạc Phi tiếp lời nói: "cùng nhau hàn huyên một chút đi, sau này nếu hai công ty hợp tác, chúng ta cũng khó tránh khỏi tiếp xúc, hiện tại coi như là luyện tập trước, làm quen trước."
"Đúng đúng." Hoàng Đức Hưng cũng tiếp lời: "cả hai đều là nhà thiết kế, sau này hai công ty hợp tác rồi, hai người cũng có nhiều dịp hợp tác, theo tôi nhớ, trước kia hai ngươi chính là tổ hợp hoàng kim của trường, tất cả các tác phẩm hợp tác của hai người đều giành được giải thưởng trong nước."
Mạc Phi nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kia bao hàm rất nhiều, An Nhiên không muốn tìm tòi nghiên cứu hàm ý trong mắt anh ta, nhưng cũng không có đường chối đẩy, cuối cùng đành ngồi xuống cạnh anh ta.
Thật ra thì nội dung cuộc đối thoại của bọn họ cô cũng không can thiệp vào, cô chỉ biết vẽ thiết kế, phù hợp với hoạt động của công ty, hai bên hợp tác, điều kiện hợp tác trên hợp đồng gì gì đó, cô thật sự ù ù cạc cạc. Nhưng mà hai người Hoàng Đức Hưng và Mạc Phi như là cũng không để tâm, một người nói ra, cũng sẽ đẩy cho cô, cô chỉ cười cười, gật đầu, thuận miệng nói hùa theo.
Cuộc trò chuyện này kéo dài hơn nửa giờ, cuối cùng Hoàng Đức Hưng đề nghị đưa Mạc Phi đến công trường, thuận tiện xem một chút phòng mẫu mà An Nhiên thiết kế lần này, nhưng mà trước khi ra cửa, đột nhiên ông ta nhận được điện thoại của một khách hàng quan trọng, bất đắc dĩ, nói chỉ có thể mời An Nhiên đưa Mạc Phi đến xem, vừa vặn An Nhiên cũng là nhà thiết kế lần này, sửa sang thiết kế gì đó cũng có thể giải thích rõ ràng cho Mạc Phi.
Thậm chí An Nhiên đã hơi nghi ngờ Hoàng Đức Hưng này là cố ý, nhưng mà không từ chối được, nên đành đành đồng ý việc này.
Khi hai người vừa ra khỏi văn phòng, đúng lúc chạm mặt Tiếu Hiểu đang đi tới, nhìn thấy Mạc Phi, Tiếu Hiểu vừa nhiệt tình vươn tay với anh ta, vừa khách sáo hàn huyên.
"An Nhiên đây là định đưa Mạc tổng đi công trường sao?" Tiếu Hiểu cười duyên hỏi.
An Nhiên gật đầu, cũng không nói nhiều.
"Vậy có muốn đi cùng nhau không, vừa lúc em cũng có hạng mục đang thi công gần đó, có thể đưa Mạc tổng đi tham quan, để Mạc tổng cho em vài sáng kiến gì đó." Tiếu Hiểu nhiệt tình nói, thân thể nhích lại gần Mạc Phi, bộ ngực như ẩn như hiện, nhìn có chút câu người.
Thật ra thì Mạc Phi ghét loại người như Tiếu Hiểu, luôn bôi chát dày đậm, khắp người mang theo mười phần mùi vị phong trần, mặc dù anh ta về nước chưa bao lâu, nhưng trong hai tháng ngắn ngủi này, anh ta đã có tiếp xúc với nhiều người trong giới kiến trúc Giang Thành, đương nhiên là đã nghe thấy tin đồn về Tiếu Hiểu, theo bản năng bài xích và không thích người phụ nữ này. Liền mở miệng từ chối nói: "không cần, tôi chưa từng có thói quen đưa ra ý kiến giúp người, nếu một dự án kiến trúc đã đi vào thi công mà nhà thiết kế vẫn có thái độ không xác định với bản thiết kế của mình, như vậy tôi cảm thấy nhà thiết kế này căn bản không thích hợp làm kiến trúc, có lẽ là nên đổi sang nghề thích hợp hơn, kiến trúc là xây dựng nơi chốn cho người ta sinh sống, đó là chịu trách nhiệm với sinh mạng, nếu không có lòng tin làm tốt, vậy thì tương đương với lấy mạng người." Nói xong chỉ nhàn nhạt nhìn cô ta một cái, xoay người lướt qua cô ta rời đi.
An Nhiên nhìn Tiếu Hiểu, cũng không bỏ sót vẻ mặt thoạt đỏ thoạt trắng của cô ta, không nhiều lời, liền đuổi theo bước chân Mạc Phi rời đi.
Đứng chờ thang máy, nhìn anh ta, nhàn nhạt nói: "những lời vừa rồi có phần quá nặng đi."
Mạc Phi quay đầu nhìn cô, nói: "tôi nói là sự thật, huống chi, trước kia không phải chúng ta như thế mới đến được bước này sao."
An Nhiên không nói lời nào, ban đầu bọn họ đích xác là như vậy mới được thế này, lời Mạc Phi vừa mới chính là những lời mà giáo sư trong trường đại học đã từng nói với bọn họ, vì thế bọn họ từng suy sụp, nhưng cuối cùng vì để giành lại tiếng nói, mà đã cố gắng làm bản thân tốt hơn.
"Đinh ——!" Lúc này thang máy đến, An Nhiên không nhìn anh ta, dẫn đầu đi vào thang máy.
Dọc đường này dường như đụng phải không ít người, An Nhiên không ngờ tới sẽ gặp phải Trình Tường ở cửa công ty, mà lần nữa nhìn thấy anh ta, nếu như không phải là anh ta gọi cô, cô thậm chí còn không nhận ra người đàn ông đầu tóc rối bời, quần áo nhăn nhúm, khuôn mặt không được cạo râu ria trước mặt này là Trình Tường, người đàn ông trắng nõn khiến Lâm Lệ say đắm 10 năm nay.
"An Nhiên, em nói cho anh biết L