Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3679 lượt.
âm Lệ ở đâu có được không, anh không tìm được cô ấy, khắp nơi đều không tìm được!" Trình Tường cầm tay An Nhiên, vẻ mặt mang theo khẩn cầu.
An Nhiên sửng sốt, mãi mới kịp phản ứng, nhìn Trình Tường trước mắt, không ngừng muốn lắc đầu thở dài, khi xưa khi Lâm Lệ yêu anh ta, tại sao không sớm ý thức được tình cảm của mình dành cho Lâm Lệ chứ, hồi đó cũng vì sự dao động của anh ta mà phá hủy cuộc tình khiến bao người hâm mộ giữa anh ta và Lâm Lệ. Bây giờ Lâm Lệ bị tổn thương đã không còn sức yêu nữa rồi, anh ta lại quay đầu nói yêu, chẳng lẽ không cảm thấy đã quá muộn rồi sao? Một người đã luôn chờ đến khi kiệt sức, trái tim đã chết lặng, làm sao còn có thể quay đầu lại.
"Trình Tường, anh cần gì phải như vậy, anh không thể quá ích kỷ, làm tổn thương cô ấy còn muốn nhận được sự tha thứ của cô ấy, bắt đầu lại từ đầu. Lâm Lệ cũng là người, trái tim cũng là làm từ thịt, bị tổn thương thì dù thế nào anh cũng nên cho cô ấy thời gian chữa thương, nếu cô ấy không muốn để anh tìm được, như vậy tôi là bạn của cô ấy, nên tôi cũng sẽ không nói cho anh biết cô ấy đi đâu."
"Anh đã về quê cô ấy, nhưng mà họ nói cô ấy chuyển nhà, anh ở đó tìm một tuần, nhưng không có chút tin tức nào, anh không biết phải làm gì bây giờ, An Nhiên, anh thực sự yêu cô ấy, em nói cho anh biết cô ấy ở đâu có được không, anh không đi quấy rầy cô ấy, chỉ nhìn cô ấy từ rất xa, nhìn cô ấy sống có tốt không có được không." Trình Tường nói, nước mặt ăn năn đảo qua hốc mắt vô cùng hốc hác của anh ta.
An Nhiên quay đầu, chóp mũi chua xót, cúi đầu, không nhìn anh ta, ngăn lại dòng nước mắt muốn rơi xuống kia, nhàn nhạt mở miệng: "sớm biết như thế, hồi đó cần gì phải vậy, anh không thể đòi hỏi người khác vĩnh viễn đứng một chỗ chờ anh, cô ấy chờ cũng sẽ kiệt sức, sẽ đau lòng." Nói xong, không hề quan tâm đến anh ta nữa, trực tiếp xoay người rời đi.
Lăng Nhiễm khiêu khích
Ngồi trong xe Mạc Phi, An Nhiên nhìn thẳng tắp ra phong cảnh bên ngoài. Dọc đường đi, hai người hầu như không nói chuyện. Mấy lần Mạc Phi quay đầu nhìn cô, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không mở miệng.
Đèn đỏ, xe chậm rãi dừng lại, lần nữa quay đầu nhìn cô, cô vẫn ở tư thế như lúc đầu, mắt nhìn ra ngoài, dường như bên ngoài có phong cảnh tuyệt mỹ gì đó cô không thể bỏ qua.
Lần này, Mạc Phi rốt cục mở miệng nói: "anh có nghe nói chuyện Trình Tường và Lâm Lệ, mặc dù không biết rõ ngọn nguồn trong chuyện này thế nào, nhưng vừa rồi nhìn bộ dạng Trình Tường, anh thấy cần phải cho cậu ta một cơ hội, dù sao cậu ta biết sai lầm rồi, biết người mình yêu là Lâm Lệ."
An Nhiên chợt quay đầu, nhìn anh ta hỏi: "bây giờ anh ta nói sai lầm rồi nên tha thứ cho anh ta, vậy những thương tổn mà trước đây anh ta gây cho Lâm Lệ thì sao đây?! Chẳng lẽ chính là Lâm Lệ đáng bị coi thường sao?" Động đến vấn đề Lâm Lệ, tâm tình của An Nhiên thoáng cái không khống chế được kích động.
An Nhiên nhìn anh ta, buồn cười hỏi: "anh cảm thấy bây giờ chúng ta bàn lại những thứ này còn có ý nghĩa sao?"
Nhìn cô, Mạc Phi áy náy nói: "năm đó làm em tổn thương sâu sắc như vậy, thật xin lỗi!"
"Chuyện đã qua đối với tôi mà nói đã không còn chút ý nghĩa nào, những chuyện không vui tôi cũng đã quên hết, hiện tại tôi sống rất tốt, về sau trước mặt tôi xin đừng nhắc tới những chuyện này, bởi vì không còn cần thiết." An Nhiên hờ hững nói.
Mạc Phi cười khổ, cúi đầu nhìn tay lái, một lúc lâu mới nói thật nhỏ: "hai tháng nữa, anh sẽ ly hôn với Đồng Tiểu Tiệp rồi."
An Nhiên thờ ơ nhìn phía trước, anh ta ly hôn hay tái giá đều không liên quan đến cô, đối với chuyện này, cô cũng không cảm thấy hứng thú.
"Lần trước gặp em, anh mới biết được những bức thư anh gửi cho em hồi ở Mỹ, em không nhận được bức nào, đi hỏi mới biết được, thì ra những cái đó đều bị chặn lại, a, anh vẫn tưởng em đang tức giận vì chuyện năm đó nên không hề có một cuộc điện thoại, phong thư hồi âm, lại không ngờ là như thế."
An Nhiên nhíu mày, có chút phản cảm, bây giờ nói những thứ này là muốn thế nào? Quay đầu nhìn chằm chằm anh ta, nói: "tôi cũng không thèm để ý, những bức thư kia có đến tay tôi hay không, kết quả của chúng ta vẫn như thế, bắt đầu từ lúc anh xoay người rời đi, thì đã định trước kết quả hiện tại rồi."
Mạc Phi nhìn cô, nhìn chằm chằm, một lúc lâu, mới cười khổ xoay người.
An Nhiên tự đáy lòng than nhẹ, hơi vô lực nói: "mở cửa đi, dẫn anh xem xong, tôi còn phải về công ty."
Lần này Mạc Phi không nói gì thêm nữa, chỉ gật đầu, mở cửa ra. An Nhiên không ở trên xe thêm một giây nào nữa, trong nháy mắt khóa mở cô liền mở cửa xuống xe.
Lại từ phòng mẫu trở lại công ty đã gần giờ tan tầm, Mạc Phi chủ động nói muốn đưa cô về, nhưng bị cô từ chối, khi đi ra vừa lúc có một xe taxi đi qua, liền đón xe đi.
Trở lại phòng làm việc, vừa mới ngồi xuống, cửa đã bị người gõ vang rồi, khi ngồi xuống vừa vặn An Nhiên không cẩn thận làm rơi tập tài liệu trên bàn xuống đất, liền khom lưng cúi xuống nhặt, cho nên còn chưa nhìn người b