Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3674 lượt.

ập tức nhảy xuống, không bao giờ muốn lên nữa.
Lúc này Tô Dịch Thừa mới đưa tay cầm tay cô, ôm cô để cô tựa vào trong lòng mình, liếc nhìn Dịch Kiều, cười mắng: "không biết lớn nhỏ."
Dịch Kiều thè lè lưỡi với anh, trên mặt lại không giấu được nụ cười.
Mọi người Tần Vân lúc này mới lấy lại tinh thần, nghe được câu trả lời của An Nhiên, băn khoăn trong lòng cũng biến mất rồi, nhưng mà nhìn khuôn mặt con dâu mình e thẹn thế kia, rất chính nghĩa nhìn Dịch Kiều nói: "đúng rồi, Dịch Kiều, không biết lớn nhỏ gì cả, nhân dịp hôm nay mọi người tề tựu, con cũng nói đến chuyện của con đi, cũng lớn rồi, còn định lêu lổng đến bao giờ."
Nói đến cái này đầu Tô Dịch Kiều không khỏi to lên, kháng nghị kêu lên: "mẹ, hôm nay đến là nói chuyện anh con và chị dâu, nói thế nào lại dính dáng đến con rồi, mẹ không phân biệt được chủ yếu và thứ yếu sao!"
Không đợi Tần Vân mở miệng, Tô Dịch Thừa bên cạnh cười nhạt nói: "không sao, anh và chị dâu em cũng tương đối quan tâm vấn đề này, em cứ nói đi, không cần khách khí."
Tô Dịch Kiều quay đầu trừng mắt nhìn anh, sao cô lại quên chuyện quan trọng như thế này, anh căn bản là một con hổ biết cười a!
Dù nói thế nào, trừ chủ đề con cái khiến An Nhiên có chút buồn bực, bữa cơm tối nay hai nhà ăn tương đối vui vẻ.
Vì suy nghĩ đến phải lái xe về, cho nên tất cả mọi người đều không đụng đến rượu trong bữa tối nay, sau khi cơm nước xong, An Nhiên và Tô Dịch Thừa đưa Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn trở về, mà cha Tô bọn họ thì có nhân viên cần vụ đứng chờ bên ngoài, cũng không cần lo lắng.
Đưa cha mẹ Cố gia về đến nhà, trước khi đi lên, Lâm Tiểu Phân kéo tay Tô Dịch Thừa, nghiêm túc nói: "a Thừa, sau này giao An Nhiên cho con, không cần giàu sang phú quý, nhưng nhất định phải cho nó hạnh phúc, vui vẻ." Đây là một mong ước đơn giản tốt đẹp nhất của người làm mẹ cho con gái mình.
Tô Dịch Thừa hiểu kỳ vọng của bà, đưa tay nắm thật chặt tay bà, liếc nhìn An Nhiên, gật đầu, chắc chắc nói: "mẹ yên tâm, con hứa!"






Là anh không tốt
Khi hai người về đến nhà đã hơn mười giờ rồi. Dọc theo đường đi, An Nhiên bĩu môi nhìn ra ngoài cửa sổ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tràn ngập bất mãn và không vui.
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, giương mày khi dừng xe trong tầng hầm.
Vừa tắt máy, An Nhiên liền mở cửa xuống xe, cũng không đợi anh, mà tự mình đi thẳng đến thang máy.
Tô Dịch Thừa bước xuống xe, nhìn bóng lưng cô nhanh chóng biến mất sau cánh cửa, lại nhìn cái túi xách ở chỗ ghế ngồi phía sau, không khỏi lắc đầu bật cười.
An Nhiên cười ra tiếng, vỗ nhẹ lưng anh, nói: "anh đây là nói móc em trách lầm anh sao?"
"Không có, bà xã luôn luôn đúng, phải sai, cũng là anh sai." Ôm cô, Tô Dịch Thừa ôn hòa nói, rõ ràng là một câu có chút hài hước, lại được anh nói nghiêm trang đến vậy.
Phụ nữ vốn là như vậy, đàn ông có hư hỏng nữa, có chọc giận cô nữa, cũng sẽ bị mấy câu dỗ ngon dỗ ngọt của đàn ông mua chuộc, rõ ràng là buồn nôn, nhưng vẫn thực dụng.
An Nhiên còn chưa hết khó chịu, tựa vào trong lòng ngực anh, rầu rĩ nói: "anh xem tối nay một mình em tứ cố vô thân ngồi ở đó, còn hại em bị Dịch Kiều giễu cợt, rõ ràng chuyện sinh con không phải nói có thể mang thai là có thể nha, thế mà anh lại không giúp em nói chuyện, anh nói đi, là anh không đúng!"
"Ừ, là anh không tốt." Tô Dịch Thừa cũng không ngụy biện, chủ động thừa nhận sai lầm: "anh không nên để một mình em bị các mẹ tấn công, là anh ích kỷ vì cũng nghĩ giống họ, muốn biết lúc nào thì em sinh con cho anh, sinh con của hai chúng ta."
Nghe vậy, An Nhiên nói thật nhỏ: "từ đầu em đã không nói không sinh mà." Mặc dù cảm thấy hiện tại nói chuyện con cái cũng thấy khá nhanh, rốt cuộc thì bọn họ mới kết hôn chưa được bao lâu, nhưng mà cô không nói không sinh a, hai người sinh hoạt vợ chồng cũng chưa bao giờ làm công tác phòng tránh, cô cũng không uống thuốc, về con cái, cô thật sự là thuận theo tự nhiên, mặc dù cảm thấy còn chưa chuẩn bị kỹ càng để làm mẹ, nhưng mà mang thai mười tháng, cô đã nghĩ tới trong thời kỳ mang thai, sẽ bù lại tất cả kiến thức người mẹ phải biết.
Tô Dịch Thừa nhẹ vỗ về lưng cô, tiếp tục chậm rãi mở miệng, "anh nghĩ tốt nhất là chúng ta sinh con gái, như vậy thì mỗi ngày em có thể mặc quần áo thật đẹp cho con bé, sau đó anh đưa nó đi công viên, mua đồ chơi cho nó, buổi tối anh còn có thể kể chuyện cho nó, vỗ vỗ cho nó ngủ."
Tưởng tượng theo anh, An Nhiên rất thuận miệng nói tiếp: "anh như thế là chiều nó quá"
"Con gái là báu vật, vốn là phải nuông chiều ." Tô Dịch Thừa đương nhiên nói.
An Nhiên cười, trong lòng có cảm giác kỳ diệu, ấm áp , rất mầu nhiệm.
Hai người cứ ôm nhau trước cửa nhà như vậy một lúc lâu, nơi này mỗi tầng một hộ, cũng không lo lắng người khác trông thấy. Chẳng qua là nếu lúc này có người tới chơi, vậy thì sẽ lúng túng rồi, thậm chí có nhà không vào, mà thân mật ở ngoài cửa, thế này không có bệnh cũng là có tinh thần không bình thường!
An Nhiên tắm rửa thay quần áo xong thì đi ra ngoài,