Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3672 lượt.
ên ngoài là ai, đã cất giọng hô: "vào đi."
Cửa bị đẩy ra, An Nhiên nghe thấy tiếng giày cao gót ‘cộc cộc’ dẫm trên sàn nhà, có thể nghe ra người tới mà một phụ nữ.
Đến khi An Nhiên nhặt giấy tờ rơi tán loạn trên mặt đất lên, một lần nữa ngồi vào chỗ mình, mới ngẩng đầu, liền ngây ngẩn cả người. Cô hoàn toàn không ngờ người tiến vào sẽ là Lăng Nhiễm!
Lăng Nhiễm dường như còn gầy hơn trước rất nhiều, cả người lộ ra vẻ hơi tiều tụy, hôm nay cô ta mặc một thân váy liền áo màu trắng, càng lộ rõ khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ giấy.
Lăng Nhiễm nhàn nhạt cười với An Nhiên, nụ cười kia đẹp một cách bệnh hoạn.
"Tôi có thể ngồi xuống chứ?" Thanh âm của Lăng Nhiễm nhẹ nhàng ôn nhu hỏi.
Một lúc lâu An Nhiên mới phục hồi tinh thần lại, nhìn cô ta, gật đầu, "ngồi."
Lăng Nhiễm cười nhạt ngồi xuống trước mặt An Nhiên, nhìn chằm chằm An Nhiên, khẽ cười nói: "mấy hôm trước hôm sinh nhật a Thừa, tôi hơi thất lễ rồi, làm phiền a Thừa đưa tôi đi bệnh viện."
An Nhiên cong cong môi, chỉ hỏi: "sức khỏe cô Lăng khá hơn chưa?"
"Cám ơn quan tâm, tốt hơn nhiều." Gật đầu, Lăng Nhiễm vẫn dịu dàng trả lời, chìa tay ra cho cô nhìn tay mình một chút, giờ phút này vết thương vẫn còn dữ tợn có chút dọa người, khiến người ta sợ hãi. Lăng Nhiễm tiếp tục nói: "qua chuyện lần này, rốt cục tôi mới dám nhìn thẳng vào tình cảm của bản thân mình đối với a Thừa." Nói xong, thì ngẩng đầu nhìn An Nhiên, khóe miệng nhàn nhạt cười.
An Nhiên nhìn cô ta, một lúc lâu mới nhàn nhạt mở miệng, thuận miệng hùa theo cô ta nói: "Vậy à."
"Tôi từng nghĩ tới buông tay, thật lòng muốn chúc phúc hai người, dù sao trước đây cũng một tay tôi gây ra lỗi lầm, những năm này ở Mĩ, tôi không ngừng hối hận tại sao hồi đó mình lại phạm sai lầm chết người như vậy. Tôi dùng 7 năm để trừng phạt tội lỗi của bản thân, cho dù biết rõ anh ấy khó có thể cho qua, nhưng mà tôi không có đủ can đảm quay về tìm anh ấy, tôi biết, biết anh ấy không thể nào không để ý." Lăng Nhiễm nói như thế.
An Nhiên không nói chuyện, chỉ bình tĩnh nhìn cô ta, vẻ mặt không có nhiều thay đổi so với vừa rồi.
Lăng Nhiễm nói tiếp: "nhưng mà tôi không thể quên được anh ấy, khát vọng này buộc tôi quay lại, cho dù biết anh ấy vẫn không thể hoàn toàn tha thứ cho tôi, cho dù là anh ấy đã không còn yêu tôi, mà để tôi quay lại bên cạnh anh ấy, lẳng lặng nhìn anh ấy cũng tốt, miễn là để tôi biết anh ấy sống tốt, tất cả đều không còn quan trọng. Cho nên khi tôi gặphai người, tôi thật lòng chúc phúc hai người."
"Vậy tôi nên cảm ơn sao?" An Nhiên hỏi, trên mặt lại không hề có ý cười.
Lăng Nhiễm cười, lắc đầu, nói: "tôi nói là tôi đã từng nghĩ thế, nhưng mà hiện tại." Lăng Nhiễm dừng một chút, một lúc lâu, mới lên tiếng: "tôi phát hiện căn bản là tôi không làm được, tôi không làm được chuyện lừa mình dối người trái lương tâm gì mà chúc phúc cho hai người, nhìn thấy cô và a Thừa ở chung một chỗ, đúng là tôi ghen tỵ muốn phát điên, đúng là tôi không lúc nào không nghĩ nếu như không có một màn ngoài ý muốn kia, hiện tại tôi và a Thừa như thế nào. Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn hồi đó, biết đâu chúng tôi đã sớm kết hôn, biết đâu ngay cả con cũng có rồi. A Thừa nhất định sẽ làngười cha tốt, người chồng tốt, chúng tôi sẽ sống vô cùng hạnh phúc, rất mỹ mãn." Lăng Nhiễm nói, vẻ mặt kia như là đang đắm chìm trong tưởng tượng của chính mình, mà không kiểm soát được.
"Nhưng mà không có nếu như, không phải sao." An Nhiên nói thẳng, giọng nói bình tĩnh, nhưng đủ để đập tan tưởng tượng của cô ta."giống như trên đời căn bản không có thuốc ân hận gì đó, chuyện đã xảy ra, làm sao có thể tưởng tượng nói ‘nếu như’ chưa từng phát sinh đây."
Lăng Nhiễm nhìn cô, đáy mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, nhưng cũng rất nhanh đã bị cô ta che dấu, tay đặt phía dưới nắm chặt thành nắm đấm, nhìn cô cố gắng làm mình mỉm cười, giọng nói hơi cứng ngắc nói: "quả thật không có nếu như, cho nên mới có cô chen vào giữa tôi và a Thừa."
"Cho dù không có tôi, cũng có thể có người khác, vấn đề giữa cô và Dịch Thừa, căn bản không phải có tôi hay không" An Nhiên trắng ra nói.
Lăng Nhiễm một lúc lâu không nói chuyện, nhìn cô, đột nhiên bật cười, mở miệng nói: "bất kể là cô, hay là người khác, đều không quan trọng." Nói xong, nhìn vết sẹo còn dữ tợn trên cổ tay mình một chút, nói: "căn bản là tôi không thể nào buông tha cho a Thừa, căn bản là không thể nào nhìn anh ấy và người phụ nữ khác ở cùng nhau, cái gì chúc phúc đều quá trái lương tâm rồi, tôi không làm được, đã như vậy, tôi quyết định nhìn thẳng vào lòng mình, tôi chuẩn bị đoạt lại anh ấy từ bên người phụ nữ khác, bất kể người đó là ai, tôi có lòng tin, chỉ cần tôi muốn làm, tôi nhất định có thể làm được."
Ánh mắt nhìn thẳng An Nhiên, khóe miệng như ẩn như hiện nụ cười khiêu khích.
Hai người cứ nhìn nhau như vậy, một lúc lâu, An Nhiên mới nhàn nhạt hỏi, "hôm nay cô Lăng tới tìm tôi, là hạ chiến thư sao?"
Lăng Nhiễm nhíu mày, nhún nhún vai, nói: "cô cho là thế, cũng không sao."
Chương 102.2
Nhìn cô ta một lúc lâu, An Nhiên gật đầu, bìn