XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343676

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3676 lượt.

y."
Chu Hàn nhàn nhạt cong cong môi: "đúng là không lớn."
Thang máy đinh một tiếng, cửa mở ra, bên trong cũng không có người. Chu Hàn phong độ để An Nhiên đi vào trước, rồi mình mới vào. Đưa tay chuẩn bị đóng cửa thang máy lại, đột nhiên phía ngoài truyền đến tiếng giày cao gót ‘cộc cộc’, sau đó một thanh âm êm ái từ bên ngoài truyền tới.
"Chờ một chút."
Cũng chưa nghe ra thanh âm có vô cùng quen thuộc hay không, Chu Hàn giơ tay lên nhấn nút mở cửa, cửa thang máy lại được mở ra.
Dường như là có hai hay nhiều người hơn, bước chân có chút hỗn loạn.
Đợi hai người kia ra khỏi chỗ ngoặt, An Nhiên mới thấy rõ mặt hai người kia, chẳng qua là vô cùng trùng hợp, những cuộc gặp vô tình hôm nay không khỏi hơi nhiều, hai người kia không phải ai khác, thế mà lại là hai chị em Lăng Nhiễm và Lăng Lâm.
An Nhiên theo bản năng quay đầu nhìn Chu Hàn, thấy cánh tay anh ta nhấn nút mở cửa có chút cứng ngắc, trên mặt vẫn là biểu tình không chút thay đổi kia, nhưng cô thấy rõ sự kiếp sợ và kinh ngạc trong đáy mắt anh ta.
Lăng Nhiễm tự nhiên cũng nhìn thấy An Nhiên và Chu Hàn trong thang máy, vẻ mặt vốn đang cười nhạt thoáng cái như là giật mình, ngây ngẩn cả người, mà bước chân cô ta cũng giống như vẻ mặt, từ từ giật mình, sững sờ, dừng lại, không bước được nữa.
"Anh, anh Hàn." Lăng Lâm bên cạnh nhìn thấy Chu Hàn cũng rất là bất ngờ, sau đó hơi lo lắng nhìn chị mình một chút.
Sau khi giật mình sững sờ, Chu Hàn cũng không để bản thân lộ ra chút tâm tình nào, lạnh nhạt mở miệng: "không vào sao?" Thanh âm bình tĩnh như trước không chút phập phồng, không nghe ra chút cảm xúc anh ta lúc này.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lăng Nhiễm thoáng cái tái nhợt, nhìn anh ta lắc đầu mãnh liệt, như gặp phải quỷ, xoay người muốn đi.
"Chị, chị chị ..." Lăng Lâm lo lắng gọi, nhìn Chu Hàn một chút, vội vàng xoay người đuổi theo Lăng Nhiễm.
Bên này, Chu Hàn buông ra tay đang ấn nút mở thang máy kia, An Nhiên không nhìn ra chút khác thường từ trên mặt anh ta, như là, vừa rồi Lăng Nhiễm chỉ là người xa lạ đối với anh ta, sẽ không làm thay đổi chút tâm tình nào của anh ta.
Nhưng mà An Nhiên cũng không hề bỏ sót cánh tay bên sườn nắm chặt thành nắm đấm, cánh tay đó đã tiết lộ tâm tình của anh ta lúc này, thì ra là không phải lúc nào anh ta cũng có thể thờ ơ, che giấu được như thế này.
Bầu không khí trong thang máy nặng nề, An Nhiên không biết nên nói gì, có thể nói gì, nhưng mà may mắn, thang máy rất nhanh đã đến nơi, từ thang máy đi tới cửa công ty, Chu Hàn như là đã điều chỉnh tốt cảm xúc của mình, An Nhiên chú ý tới cái tay nắm chặt kia từ từ thả lỏng ra.
Cửa công ty, xe Chu Hàn đỗ bên kia, quay đầu nhìn về An Nhiên ở phía sau, lễ phép mà phong độ hỏi: "cần tôi đưa cô một đoạn không?"
An Nhiên cười nhạt lắc đầu, "không cần, nhà tôi ở gần đây."
Chu Hàn gật đầu, nhìn cô, nói: "vậy tạm biệt." Nói xong, xoay người đi thẳng đến chiếc xe ô tô màu đen, mở cửa xe, lên xe, sau đó quay đầu một cách đẹp đẽ, trực tiếp lái xe lên đường, tốc độ có chút nhanh, vèo một cái liền vọt lên đường quốc lộ, biết mất ở góc đường.
Một lúc lâu An Nhiên mới thu hồi tầm mắt của mình, xoay người đi về phía nhà mình.
Đi vào siêu thị dưới nhà mua nguyên liệu nấu ăn cho tối nay, sau đó về nhà, bỏ cặp công văn xuống liền vùi đầu ở trong bếp, lấy quyển sách nấu ăn mà khi hồi trước Lâm Lệ cho mượn trong chạn bát ra, may mắn trong sách này có món ‘ngô ngọt xào tôm’ mà Tô Dịch Thừa nói.
Đến khi Tô Dịch Thừa cầm cái chìa khóa mở cửa tiến vào, chỉ ngửi thấy cả gian nhà tràn đầy mùi khét lẹt. Nhíu mày, anh như là có dự cảm không tốt.
Lập tức đổi lại đôi dép đặt trên tủ giày, nới lỏng cái cà vạt trên cổ đã thắt cả ngày, vừa hướng vào bên trong nhẹ giọng gọi: "An Nhiên?"
Không ai đáp lại, vào đến phòng khách, càng ngửi rõ được mùi khét nồng đậm. Chân mày nhíu lại, thả cặp công văn trong tay xuống ghế sô pha trong phòng khách, vừa vặn nhìn thấy cặp công văn của cô cũng nằm trên ghế sô pha.
Quay đầu nhìn về phòng bếp, không thấy thân ảnh của An Nhiên.
"An Nhiên?" Tô Dịch Thừa lại cất giọng gọi, vẫn không thấy có người trả lời.
Nghi hoặc đi về phòng ngủ, đẩy cửa đi vào, cũng không có người, thư phòng, trống không, không phát hiện bóng hình người nào đó, phòng tắm, thậm chí phòng khách (phòng ngủ dành cho khách), tất cả đều không thấy An Nhiên.
Lại trở lại phòng khách (phòng tiếp khách), Tô Dịch Thừa hơi lo lắng nói thầm: "đi đâu?"
Lấy di động ra, thậm chí không cần mở danh bạ, mấy còn số đã sớm khắc sâu vào lòng anh, cứ thế tuôn ra, bên tai truyền đến tiếng "tút tút —" đồng thời, trong bếp cũng truyền đến chuông di đọng của An Nhiên.
Tô Dịch Thừa xoay người nhìn vào phòng bếp, nhíu mày, không cúp điện thoại, đi thẳng vào trong bếp.
Chỉ thấy trên mặt đất la liệt nồi niêu, trong nồi chứa thứ gì đen đen rất khó phân biệt ra ngô, đậu và tôm gì đó. Mà phía trên cái nồi, liền đối diện với đôi mắt có chút ủy khuất, người nọ dường như là có chút chật vật, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn lúc này dính đầy thứ gì đó đen sì, cái