Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3681 lượt.
mũi, trên khuôn mặt đều có.
An Nhiên ủy khuất nhìn anh, đưa tay chỉ chỉ thứ trong nồi, nói: "trong sách nói là làm rất đơn giản, nhưng mà em làm theo sách, tất cả mấy lần đều như vậy."
Nghe vậy, lúc này Tô Dịch Thừa mới chú ý tới thùng rác bên cạnh cô, bên trong cũng được đổ thêm một lớp đen đen gì đó giống như bên trong nồi.
"Cái mớ lộn xộn này là sách dạy nấu ăn gì, căn bản là không hữu dụng!" An Nhiên giận dỗi túm cuốn sách dạy nấu ăn bên cạnh cho vào thùng rác.
Nhìn tình cảnh như thế, Tô Dịch Thừa thừa nhận anh rất xấu bụng, vì lúc này trong lòng anh đang nghẹn cười!
Một tuần nghỉ một lần
Nhìn bộ dạng buồn cười rồi lại cố gắng nghẹn cười của anh, An Nhiên tức giận bĩu môi. Cô cũng không muốn như vậy a, rõ ràng cô đã làm theo các bước như trong thực đơn, nhưng mà làm ba lần, lần nào cũng như thế! Có câu quá tam ba bận, thế nhưng mà căn bản không đúng chút nào với cô.
Nhìn hạt ngô và đậu khô đét trong nồi kia, quả thực cô có cảm giác mình buồn bực sắp chết mất!
Miểng lẩm bẩm muốn đứng lên, lại không ngờ vì ngồi chồm hổm dưới đất quá lâu, mà chân tê dại, không có cảm giác, cho nên, lúc này vừa ngồi dậy, một giây sau, cả người như nhũn ra, muốn ngã ngồi xuống, may mắn Tô Dịch Thừa đứng trước mặt nhanh tay nhanh mắt, vội vàng đỡ lấy cô, để trọng tâm thân thể cô dồn sang anh.
Tô Dịch Thừa buồn cười nhìn người trong ngực, trêu ghẹo hỏi: "chân tê rồi?"
Thấy thế, Tô Dịch Thừa có chút lo lắng, nửa ngồi xuống, đưa thay sờ sờ mặt cô, hỏi: "làm sao vậy?"
Nhìn anh, An Nhiên mân miệng, cố gắng để không cho nước mắt của mình rơi xuống, nói: "anh nói xem em cực kỳ vô dụng đúng không?" Ngay cả đồ ăn cũng không làm được, lần nào cũng để anh cố gắng nuốt xuống, dù có làm cũng để anh tới thu thập hiện trường. Nhớ lại, cô dường như rất thất bại.
Nhìn ra cô bày tỏ tâm tình, Tô Dịch Thừa buồn cười lại ngồi xuống cạnh cô, sau đó ôm cô từ phía sau, để cô tựa vào ngực mình, nói bên tai cô: "ai dám nói vợ anh vô dụng, vợ anh có thể xây nhà, bọn họ có thể sao?" Nghe giọng điệu của anh, giọng điệu kia không khỏi lộ ra niềm tự hào.
"Nhưng mà ngay cả bữa cơm em cũng làm không xong." biết xây nhà thì có ích lợi gì, ngay cả muốn tự mình nấu bữa tối cho chồng cũng không làm được, có người vợ nào như cô không?
"Người có thể nấu cơm thì nhiều, nhưng có mấy người có thể xây nhà?" Ôm cô, Tô Dịch Thừa hỏi ngược lại một cách đương nhiên.
An Nhiên suýt nữa thì phì cười ra, vỗ nhẹ tay anh, ngoảnh đầu nhìn anh, nói: "anh đây là ngụy biện, đâu có kiểu tính toán như thế, đó là công việc của em chứ sao."
"Đương nhiên là tính như thế này!" Tô Dịch Thừa nghiêm túc nói: "em xem công việc của em rất trọng đại, người khác không làm được, lại càng không thay thế được."
An Nhiên bị bộ dạng thành thật của anh khiến cho muốn cười, nhưng lại nghĩ đến thảm tích trong bếp của mình vừa rồi, lại ủ rũ: "thật ra em chỉ muốn nấu một bữa tối ngon lành cho anh, để khi đi làm về muộn, về đến nhà thì có cơm canh nóng hổi ăn, mà khồng cần lần nào mình cũng phải tự tay vào làm, còn phải —"
Không đợi An Nhiên nói xong, môi cô đã bị người khác phủ kín, cái lưỡi tiến công thần tốc cho cô một nụ hôn sâu thắm thiết.
Đến khi Tô Dịch Thừa lại buông cô ra, An Nhiên tựa vào ngực anh thở hổn hển, mà Tô Dịch Thừa cũng không tốt hơn, ngực cũng phập phồng kịch liệt.
Một lúc lâu, khi An Nhiên hơi thuận khí rồi, nghe thấy anh nhẹ giọng nói bên tai cô: "anh biết em có lòng là được rồi, những cái khác cũng không quan trọng."
"Em vẫn có cảm giác, cảm thấy anh luôn rất tốt với em, anh đang nỗ lực nhiều hơn." An Nhiên nhỏ giọng nói, đây là kết quả suy nghĩ mấy ngày nay của cô.
Tô Dịch Thừa đưa tay cầm tay cô, hai người mười ngón tay đan xen, một lúc lâu mới nhàn nhạt mở miệng: "An Nhiên, chúng ta không nên tính toán rốt cuộc là ai làm nhiều ai làm ít, đừng tính toán ai nỗ lực nhiều hơn, ai thu hoạch ít hơn, chỉ cần biết rằng chúng ta đều muốn tốt cho cuộc hôn nhân này của chúng ta, cho tương lai của chúng ta, cần gì phải để ý những cái khác chứ."
"Em ——" An Nhiên muốn nói cái gì, lại bị Tô Dịch Thừa ngắt lời.
"Mỗi tối em để đèn cho anh, để anh biết trong ngôi nhà này có người chờ anh về là tốt rồi, có thể nấu cơm hay không cũng không sao cả, người nào nấu cơm cũng không phải vấn đề." Dừng một chút, Tô Dịch Thừa nói tiếp: "trước kia không có em, anh cũng tự nấu cơm cho mình ăn a, huống chi hiện tại em là bà xã của anh, là người cùng anh đi đến cuối đời, cũng là trách nhiệm hạnh phúc nhất của anh, nấu cơm cho em ăn anh rất thích, vì vui lòng, nên không cảm thấy mệt chút nào." Xoay người cô lại, nhìn vào mắt cô, hỏi: "anh nói thế, em hiểu chưa?"
An Nhiên nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt này, cô không biết tại sao mình có thể may mắn như vậy, rõ ràng là một lần nhầm lẫn, rõ ràng là một cuộc hôn nhân không ôm nhiều hi vọng, nhưng lại được người đàn ông này quý trọng như thế. Anh dịu dàng khiến cô không tự chủ mà ngày càng chìm đắm vào, nhưng