Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3684 lượt.
là không cẩn thận một cái sẽ ngã sấp xuống. Vịn tường vào phòng tắm, may mắn bên này có bồn tắm lớn hơn rất nhiều so với nhà kia, xả nước, liền nằm vào trong, để cả thân thể chìm trong làn nước ấm, sự khó chịu giữa hai chân được thư giãn. Nhưng mà nhìn dấu hôn chi chít trên người mình, lại nhớ đến trận hoan ái kịch liệt tối qua, cả người An Nhiên xấu hổ không thôi.
Ngâm nước nóng đúng là có thể giảm bớt sự khó chịu trên người không ít, khi từ phòng tắm ra đến phòng khách đã gần mười một giờ rưỡi rồi, nhưng mà may là cuối tuần, nếu không thì hôm nay cô không những đi làm muộn mà còn quàng khăn đi làm.
"Ùng ục . . ." Bụng rất không có hình tượng kêu lên. Từ tối hôm qua đến bây giờ, hơn nữa tối hôm qua còn trải qua một cuộc vận động kịch liệt như vậy, đúng là cũng phải đói bụng.
Đi vào bếp, khi vừa định mở tủ lạnh ra xem có đồ gì cho cô nhét vào bụng không, thì thấy trên tủ lạnh dán một tờ giấy nhỏ màu vàng nhạt, trên đó viết, "sáng làm sandwich, ở trong tủ lạnh, lấy ra đi nhớ hâm nóng lên rồi ăn." Cuối cùng, còn vẽ thêm khuôn mặt cười đơn giản mà đáng yêu.
Đưa tay lấy tờ giấy ghi nhớ trên tủ lạnh xuống, khẽ vuốt lên mặt chữ, một lúc lâu mới cất tờ giấy vào trong túi mình. Còn cẩn thận không cho nó bị gấp.
Lấy ra bánh sandwich từ bên trong tủ lạnh mà Tô Dịch Thừa đã làm, đặt trong lò vi sóng hâm nóng lên, vừa nhỏ giọng nói: "ban ngày nhìn người rất là áo mũ chỉnh tề ngay ngắn nghiêm chỉnh, sao vừa đến tối thì như là hóa thân thành sói vậy, hơn nữa còn là sói đói!"
Vừa nói, vừa xoa xoa cái thắt lưng đau nhức. Đột nhiên nhớ tới những lời Tô Dịch Thừa nói trên giường tối hôm qua, cái gì mà một tuần nghỉ ngơi một lần, rõ ràng cô đánh là một tuần một lần mới đúng.
Nghĩ như vậy, An Nhiên cố nén đau xót trên thắt lưng, đi thẳng đến thư phòng.
Định lấy ra ‘hiệp nghị vợ chồng’ hôm đó đặt trong ngăn kéo từ trong bàn làm việc của mình. Mở ra nhìn chăm chú, sau đó, bỗng dưng mắt hạnh trợn tròn lên, nhìn chằm chằm vào bản hiệp nghị trong tay, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, sao lại như vậy! Căn bản là không đúng a!
Nhìn từng chữ từng chữ, xác nhận nội dung trên hiệp nghị nhưng lúc này cô nhìn, rồi có cảm giác bị lừa gạt, tức giận gầm nhẹ: "Tô Dịch Thừa, anh gian thần!"
Trên bản hiệp nghị vợ chồng trong tay kia viết rõ: sinh hoạt vợ chồng, một tuần nghỉ một lần!
Thế mà trước đây cô không phát hiện, trong hiệp nghị khi không lại lòi ra thêm một chữ!
Hiện tại nghĩ kỹ lại, anh căn bản đúng như người khác nói, phúc hắc, tiếu ý tàng đao, mà cô lại quá ngốc, quá ngây thơ. Lẽ ra cô phải biết sớm, người đàn ông đòi hỏi vô độ hàng đêm như anh, sao có thể thoải mái ký tên vào hiệp nghị như thế, thì ra anh đã sớm động tay chân vào hiệp nghị, quả thực, quả thực là quá đáng hận!
Bà xã, anh sai rồi
Quan trường và thương trường như chiến trường, không có ai là bạn bè vĩnh viễn, nói trắng ra, mọi người vì quyền lợi, vì quyền thế nhiều hơn. Làm quan đôi khi còn là một loại kỹ thuật, cạnh tranh trí tuệ và thủ đoạn.
Ở trên chiến trường không có thuốc súng này, không có ai là bạn anh mãi mãi, không ai mãi mãi đứng cùng một chiến tuyến với anh, có lẽ lúc đầu bắt tay hợp tác với anh, nhưng hồi đó chỉ là vì anh có giá trị lợi dụng đối với người khác, trên quan trường không có hợp tác vĩnh viễn, khi anh không còn có giá trị đối với người khác, thậm chí thân phận của anh bắt đầu đe dọa lợi ích của họ, đến lúc đó, có lẽ đó chính là lúc người nọ ra tay với anh.
Khi Tô Dịch Thừa bị Lăng Xuyên Giang gọi vào phòng làm việc, Tô Dịch Thừa âm thầm có dự cảm, tuy là không xác định, nhưng mà cảm giác rất mãnh liệt.
“Cốc cốc cốc.” Tô Dịch Thừa gõ cửa, nghe thấy bên trong truyền đến thanh âm hơi nghiêm nghị: “vào đi.”
Tô Dịch Thừa nhận lấy, là giấy tờ bổ nhiệm chức vụ của anh, về sau anh liền từ trợ lý thị trưởng thăng lên thành ‘trưởng ban xây dựng’ ban khoa học kỹ thuật thành phố, chức vụ ngang bằng với phó thị trưởng Giang Thành, cánh tay thứ hai (người phó dưới người có cấp cao nhất) danh chính ngôn thuận!
Lăng Xuyên Giang nhìn anh, cười như không cười nói: “sau này sẽ là thiên hạ của thanh niên các cậu rồi, mấy lão già chúng tôi nên nghỉ ngơi rồi.”
Tô Dịch Thừa bình tĩnh nhìn ông một lúc lâu, cũng không có lên tiếng.
Khi Tô Dịch Thừa về đến nhà, thấy An Nhiên ngồi ở phòng khách, miệng lầm bầm sắp rớt ra lớp mỡ rồi, mà trước trên bàn trà trước mặt cô, đặt một tờ giấy A4, chính là bản ‘hiệp nghị vợ chồng’ cô in ra trước kia, chỉ là nội dung trong đó đã bị sửa đổi chút.
Tô Dịch Thừa vừa nhìn tình thế như vậy, tất nhiên là hiểu rõ. Cười nhạt để cặp công văn trong tay xuống, ngồi xuống cạnh cô, đưa tay muốn ôm An Nhiên, nhưng liền bị cô đẩy ra. Lạnh lùng xoay người nhìn anh, ngón tay chỉ ‘hiệp nghị vợ chồng’ trên bàn trà, nói: “có thể giải thích đây là chuyện gì xảy ra hay không!”
Tô Dịch Thừa vô thức sờ sờ lỗ mũi cười nhạt, khẽ gọi: “bà xã.” Tiến lên một tay ôm lấy cô, để mặc cô có đánh thế nào cũng không buông ra, vừa