Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3683 lượt.
có chút ủy khuất nói: “Vợ, nếu mà cứ theo hiệp nghị của em, anh sẽ nhịn đến hỏng mất.”
An Nhiên nhìn anh trừng trừng, anh còn lý luận! Đẩy anh ra, đem tay chống nạnh, nói, “anh đây là ngụy biện!” Sau đó đưa tay cầm lấy bản hiệp nghị trên bàn trà, chỉ vào chữ ‘nghỉ’ dư ra, nói: “Anh nói đi, đây là anh thêm vào phải không, loại hành vi này của anh là lừa gạt, là lừa gạt ác ý!”
Tô Dịch Thừa nhìn chữ ‘nghỉ’ được mình thêm vào kia, tất nhiên là sẽ không nói cho cô biết đây là lúc đầu thừa dịp cô không chú ý mà thêm một chữ lên phía trên. Cười làm lành nói: “Bà xã, buổi tối muốn ăn gì, anh làm cho em.”
“Anh đừng nghĩ đánh trống lảng!” An Nhiên lạnh lùng nhìn anh, thái độ kiên quyết không chịu nhượng bộ, hôm nay thế nào cô cũng phải làm ra lẽ, nếu không ngày ngày cô sẽ bị anh mưu tính như vậy!
Tô Dịch Thừa than thở, biết hôm nay sợ là tránh không thoát rồi, nhìn An Nhiên, có chút u oán nói: “Vợ, nếu thật sự theo như hiệp nghị của em, thật là một tuần mới làm một lần, em không sợ anh nhịn hỏng sao?”
Nghe anh nói trắng ra như thế, mặt An Nhiên thoáng cái nóng ran lên, vì nhiệt độ trên mặt cao, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn cũng bỗng chốc đỏ rực lên, thấp giọng mắng: “đồ lưu manh.” Có chút tức giận nghiêng mặt đi.
Thấy thế, Tô Dịch Thừa lấn người lên, ôm cô từ phía sau, cằm đặt lên bả vai cô, nói: “Vợ, em sẽ không thật sự nhẫn tâm như thế làm anh nhịn hỏng chứ, như vậy em sẽ mất đi rất nhiều phúc lợi đó.”
An Nhiên bị lời anh nói khiến cho xấu hổ, da mặt cô vốn mỏng, nhất là ở phương diện này, cô càng khó mở miệng, nên dùng sức đẩy anh ra, mặt đỏ đến gần như có thể nhỏ ra máu, đứng bậc dậy, oán hận nhìn anh nói: “Tối nay ngủ phòng khách, đừng lên giường của em, xem anh có thể nhịn hỏng hay không!” Nói xong, đỏ mặt bỏ đi, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng vào phòng ngủ: ‘rầm —’ một tiếng cánh cửa nặng nề đóng lại.
Tô Dịch Thừa sững sờ nhìn cánh cửa bị đóng lại kia, một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, cười ra tiếng. Cho là cô chỉ giận dỗi, dỗ dành là được rồi. Anh đứng dậy gõ gõ cánh cửa phòng đóng chặt kia: “An Nhiên, mở cửa ra, anh thừa nhận sai lầm được không?”
Một lúc lâu cũng không thấy người mở cửa, đến lúc giơ tay lên định gõ cửa một lần nữa, tay còn đang ở giữa không trung, thì cửa mở ra, nhưng khi Tô Dịch Thừa còn chưa kịp phản ứng, trên tay đột nhiên bị nhét một đống đồ, chỉ kịp nghe cô nói nhanh: “cho anh!” Sau đó căn bản không đợi anh biết rõ chuyện gì xảy ra và thứ đồ trên tay là cái gì, cửa lại một lần nữa được đóng lại, ngăn cách anh ở bên ngoài.
Tô Dịch Thừa sững sờ thật lâu mới phục hồi lại tinh thần, giờ mới chú ý tới đồ trong tay là đồ ngủ của mình, nhìn tình cảnh này, hiện tại Tô Dịch Thừa mới không thể không thừa nhận, An Nhiên nghiêm túc, mà anh thật sự bị vợ mình đuổi ra khỏi phòng!
Ngày hôm sau, An Nhiên vặn vẹo cái cổ đi ra ngoài, trong phòng bếp, Tô Dịch Thừa đang tất bật làm bữa sáng cho hai người, thấy cô mở cửa đi ra ngoài, thì vui vẻ cười nói: “Ngồi xuống trước đi, bửa sáng xong ngay bây giờ.” Nói xong lại quay đầu cầm xẻng bắt đầu lật đồ ăn trong nồi.
Không đến một phút sau, anh lấy trứng tráng từ trong nồi ra, chia ra cho vào bát hai người. Lại xoay người rót cho cô cốc sữa tươi: “nào, nhân lúc còn nóng ăn đi.”
Ngồi ở trên ghế cao, An Nhiên miệng lẩm bẩm, mày nhíu chặt lại, một tay nắn nắn cái cổ đau nhức. Thói quen thật là đáng sợ, mới bao lâu, thậm chí cô đã quen không có anh bên cạnh là cô căn bản không ngủ được, hơn nữa không gối lên cánh tay anh ngủ, sáng nay thức dậy cô bi kịch phát hiện mình bị sái cổ rồi!
Tô Dịch Thừa nhìn ra cô khó chịu, thả dao nĩa trong tay ra, ân cần tiến lên xoa bóp cái cổ đau nhức cho cô, vừa nhẹ giọng hỏi: “thế nào, như vậy có thoải mái hơn không?”
An Nhiên không nói chuyện, chẳng qua là khóe miệng kia khẽ cong lên thành độ cong đẹp mắt đã bán đứng cảm xúc lúc này của cô.
Tất nhiên là Tô Dịch Thừa liếc thấy nụ cười trên khóe miệng cô, cũng không hỏi nhiều, động tác trên tay vẫn tiếp tục không ngừng xoa bóp cho cô thoải mái.
Nhìn đồng hồ, sợ anh không kịp đi làm, tránh người ra, giọng nói có chút cứng ngắc: “ăn sáng! Đến muộn chớ trách em làm muộn giờ của anh.”
Tô Dịch Thừa cười, nghe vậy, lại trở về vị trí của mình, nhìn cô, rồi ăn một ngụm lớn.
Lần này An Nhiên thực sự nổi nóng rồi, trước khi đi làm, Tô Dịch Thừa muốn ôm hôn tạm biệt cô, nhưng cũng bị cô né tránh, nhìn anh, liền xoay người về phòng. Tô Dịch Thừa có chút không thú vị sờ sờ cái mũi, lần này dường như có chút khó khăn rồi, An Nhiên cáu kỉnh còn lớn hơn so với anh tưởng tượng, dỗ dành hình như không có tác dụng.
Ngày này thật ra thì Tô Dịch Thừa có chút bận rộn, ngày mai sẽ diễn ra hội nghị nhậm chức của anh, đồng thời cũng là ngày chính thức khởi công xây dựng ban khoa học kỹ thuật thành phố, cho nên hôm nay anh có vài tài liệu phải chuẩn bị, cùng với viết bản thảo diễn thuyết ngày mai, ngoài ra vì ngày mai chính thức khởi động dự án ban khoa học kỹ thuật thành phố, cho nên các hạng mục đấu thầu liên quan cũng phải bắt đầu, vì thế t