Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3689 lượt.
, nhưng anh cảm thấy anh ta như thế còn đáng sợ hơn so với lúc anh nghiêm túc, vội vàng khoát tay, nói: “cái kia, cái kia tôi còn mấy tài liệu chưa làm xong, tôi, tôi ra ngoài trước đã.” Nói xong cũng không đợi anh mở miệng đáp lại, vội vàng trốn chạy ra khỏi phòng làm việc của anh.
Ngồi phía sau bàn làm việc Tô Dịch Thừa cười như không cười, suy nghĩ tỉ mỉ cái gọi là phương pháp nói xin lỗi mà thư kỹ Trịnh vừa mới truyền thụ cho.
Buổi tối tan tầm, Tô Dịch Thừa quyết định nghe theo phương pháp nói xin lỗi của thư ký Trịnh. Chạy xe tới tiệm hoa tươi ở góc đường, bảo người bán hàng gói cho một bó hoa hồng xinh đẹp nhất, mà khi từ cửa hàng hoa quay ra vừa vặn nhìn thấy một vài tấm thiệp rất thú vị bày trên quầy hàng, cho nên liền bảo người ta lấy ra, cầm bút, nghiêm túc viết gì đó trên tấm thiệp.
Ôm bó hoa trên đường lần này là lần thứ hai, lần trước là khi chuẩn bị cầu hôn với Lăng Nhiễm vào bảy năm trước, dưới sự đề nghị của Diệp Tử Ôn anh chuẩn bị nhẫn kim cương cầu hôn, còn đặc biệt mua bó hoa, nhưng dù là như thế, ôm một bó hoa to thế này đi trên đường, anh vẫn cảm thấy không được tự nhiên, mấy lần còn có xúc động muốn nhét bó hoa vào trong lòng Diệp Tử Ôn. Nhưng không biết tại sao lần này thậm chí anh còn có cảm giác muốn nhảy tung tăng, anh mong chờ bộ dạng khi An Nhiên nhìn thấy anh cầm hoa đến trước mặt cô, sẽ khóc? Hay là cười đây?
Ngay tại lúc Tô Dịch Thừa đang đi nhanh đến bãi đỗ xe, đột nhiên phía sau xuất hiện một thân ảnh, suýt nữa đã làm rơi hoa trong tay anh, may mắn anh phản ứng nhanh, mau chóng né tránh, nhưng mà dù tránh được, người nọ vẫn không cẩn thận đụng vào bó hoa, mà tấm thiệp kẹp ở giữa lại không khéo rơi xuống.
Đến khi Tô Dịch Thừa nhìn thấy rõ người trước mắt, không khỏi nhíu nhíu mày: “Dịch Kiều!”
Tô Dịch Kiều ngẩng đầu, trên mặt dường như vẫn còn vết nước mắt, nhìn thấy Tô Dịch Thừa cũng rất bất ngờ: “anh!”
“Em làm sao vậy? Khóc hả?” Tô Dịch Thừa cũng không bỏ sót nước mắt chưa kịp khô trên mặt cô.
“Ách.” Tô Dịch Kiều sửng sốt, vội vàng lấy tay lau đi nước mắt trên mặt, gượng cười giải thích: “Không, không có, vừa rồi có hạt cát rơi vào mắt.”
Tất nhiên là Tô Dịch Thừa biết cái cớ của cô kém đến mức nào, nhưng mà cô không muốn nói, anh tự nhiên cũng không ép hỏi, chỉ nhàn hỏi: “không sao chứ?” Thanh âm không cao, nhưng giọng nói lộ ra sự quan tâm nồng đậm.
Sợ anh lo lắng cho mình, Tô Dịch Kiều trương ra khuôn mặt thật tươi tắn, hắng giọng nói: “không có chuyện gì, một lát là tốt rồi!”
Tô Dịch Thừa gật đầu, có chút sủng nịnh đưa thay sờ sờ đầu cô.
Lúc này Tô Dịch Kiều mới chú ý tới bó hoa hồng to trong tay anh, tò mò hỏi: “anh, bó hoa hồng to thế, hôm nay là ngày kỉ niệm của anh và chị dâu sao?”
Tô Dịch Thừa hơi mất tự nhiên, cong cong môi, gật đầu, nói: “đúng, là ngày kỷ niệm.” So sánh với cái này, chung quy so với để em gái biết anh chọc giận chị dâu, bây giờ đang chuẩn bị đi nhận lỗi còn tốt hơn!
Tô Dịch Kiều nhìn anh có chút mới lạ, buồn cười nói: “nhìn không ra nha, từ khi nào anh trở nên hiểu được việc lãng mạn thế này rồi?”
Không khách khí vỗ cái đầu nhỏ của cô một cái, Tô Dịch Thừa tức giận nói: “không biết lớn nhỏ.” Giơ tay lên lại nhìn thời gian một chút, nói: “được rồi, anh đi trước, chị dâu em còn đang chờ anh ở nhà đây.”
Tô Dịch Kiều nhìn anh có chút mập mờ, nói: “cố gắng nha, không chỉ có mẹ chờ ôm cháu trai trưởng, em cũng đang chờ làm cô đây.”
Tô Dịch Thừa vừa bực mình vừa buồn cười, không nói tiếp, trực tiếp xoay người chuẩn bị đi về phía chiếc xe ở bên ngoài.
“Ha ha ha.” Tô Dịch Kiều cười to, xoay người cũng chuẩn bị thì vừa vặn nhìn thấy tấm thiệp rơi trên mặt đất, nhặt lên, mở ra xem, cô nhận được chữ trên tấm thiệp, là của anh cô, nhưng mà nội dung trên thiệp không khỏi làm cô trừng to mắt.
‘Bà xã — thật xin lỗi!’
Đến khi Tô Dịch Thừa ôm hoa về đến nhà, thấy trong phòng khách trống rỗng không bóng người, thay dép vào nhà, vừa đi vừa nhẹ giọng gọi: “An Nhiên?”
Nghe tiếng, An Nhiên từ trong thư phòng đi ra ngoài, mặc đồ ở nhà, tóc ngang vai buông xõa, thấy anh ôm bó hoa hồng to đi vào, trên mặt cũng không có quá nhiều bất ngờ và vui mừng, chẳng quả chỉ cười như không cười nhìn anh, như là đã sớm biết anh sẽ ôm hoa trở về.
Tô Dịch Thừa ôm hoa đi về phía cô, vừa định mở miệng nói câu xin lỗi đã chuẩn bị dọc đường đi, lại không ngờ đã bị cô đoạt trước.
“Hoa là tặng cho em sao?” An Nhiên nhàn nhạt hỏi, nụ cười trên khóe miệng cũng rất nhạt, cười như không cười.
Tô Dịch Thừa gật đầu, vừa định mở miệng, “cái kia ——”
Chỉ thấy An Nhiên đưa tay trực tiếp nhận lấy hoa trong tay anh, nói: “cám ơn, rất đẹp.” Nói xong, cố ý tìm tìm giữa bó hoa, sau đó đúng là không tìm được, thì ngẩng đầu hỏi anh: “tấm thiệp ở trên đâu?”
“Ách.” Tô Dịch Thừa sửng sốt, tiến lên nhìn bó hoa một chút, tấm thiệp phía trên anh đặc biệt kẹp lên quả thực là không thấy, nhưng mà đột nhiên nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu nhìn An Nhiên, nghi hoặc hỏi: “Làm sao em biết!” Dường như cô đã sớm biết tất cả, cho nên không có chút bất ng