Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3687 lượt.
rong thời gian kế tiếp, phỏng chừng anh sẽ vô cùng bận rộn, đây là cái giá phải trả cho chức vụ cao.
“Cốc cốc cốc.” Thư ký Trịnh gõ cửa đi vào, cầm lấy tài liệu mà Tô Dịch Thừa vừa bảo anh chuẩn bị, cung kính đưa lên, nói: “Tô phó thị, đây là tài liệu anh cần.”
Tô Dịch Thừa đưa tay nhận lấy, khi thư ký Trịnh xoay người chuẩn bị rời đi, đột nhiên cất tiếng gọi lại: “thư ký Trịnh, chờ một chút.”
Thư ký Trịnh xoay người, nhìn anh, hỏi: “phó thị còn có gì căn dặn.” Một bộ dạng chờ chực sai khiến.
Tô Dịch Thừa nhớ tới bộ dạng khó chịu lúc sáng của cô gái nhỏ ở nhà kia, tối nay anh cũng không muốn lại phải ngủ phòng khách. So với phòng khách lạnh như băng kia, anh vẫn cảm thấy ôm cô sẽ khiến mình yên ổn hơn nhiều.
“Khụ khụ.” Ho nhẹ, Tô Dịch Thừa hơi hơi ngại ngùng, dù sao anh cũng không có kinh nghiệm trong chuyện như vậy, nhưng mà vì phúc lợi buổi tối của mình, anh vẫn là có chút mất tự nhiên mở miệng hỏi: “Thư ký Trịnh, cậu có bạn gái chứ!” Anh nhớ được thư ký Trịnh đi theo anh hơn ba năm rồi, từ khi anh được điều động làm trợ lý thị trưởng tới nay, cậu ta vẫn là thư ký của anh. Anh nhớ cậu ta từng nói với anh, cậu ta có bạn gái.
“Ách.” Thư ký Trịnh vốn tưởng là anh có công việc gì muốn phân cho anh ta làm, lại không ngờ anh hỏi vấn đề riêng tư như vậy, sửng sốt, rồi mới gật đầu, đáp lại: “vâng, có, có vấn đề gì sao?” Cũng không thể là có quy định mới nhất gì nói đi làm là không thể kết giao bạn gái chứ!
“Vậy giữa hai người từng có mâu thuẫn chứ?” Tô Dịch Thừa hỏi, anh chuẩn bị học hỏi kinh nghiệm từ cấp dưới thư ký Trịnh.
“Ách, ở chung một chỗ đã lâu, ít nhiều luôn có chút mâu thẫn xung đột.” Mặc dù khó hiểu sao anh lại hỏi thế, thư ký Trịnh vẫn nói thực.
“Vậy cậu sẽ làm thế nào?” Tô Dịch Thừa nhìn cậu ta hỏi có chút vội vàng, làm thế nào mới là vấn đề mấu chốt mà anh muốn hỏi hôm nay!
Thư ký Trịnh cũng không ngu ngốc, nhìn anh thử hỏi: “Tô trợ lý, anh và bà xã cãi nhau?” Nếu không sao anh lại hỏi anh những thứ này! Nhưng mà anh có hơi ngạc nhiên, Tô trợ lý ôn nhuận nho nhã như vậy, trên mặt luôn nở nụ cười, tính cách lại dịu dàng chăm sóc rất nhiều, người đàn ông như thế sao lại cãi nhau với vợ mình chứ?
Tô Dịch Thừa ho sặc lên vì lời của cậu ta: “khụ khụ.” Ho nhẹ mấy tiếng, nói: “coi, coi như là thế đi. Cậu nói trước đi trong tình huống như thế cậu thường làm thế nào?”
Cong cong môi, cố gắng để mình không cười ra tiếng, thư ký Trịnh hơi nghiêm trang nói: “vậy phải xem là lỗi của ai, nếu là lỗi của anh, vậy đầu tiên là phải nói xin lỗi.”
“Nói xin lỗi?” Hình như là không có tác dụng a! Tô Dịch Thừa nghĩ thầm.
“Người ta nói, xin lỗi giữa trong tình yêu cũng là một loại tri thức, đó cũng phải có phương pháp.” Nói đến cái này thư ký Trịnh như là rất có kinh nghiệm, kéo cái ghế trước mặt anh, đặt mông ngồi xuống. “Phụ nữ là động vật rất hẹp hòi, bất kể là ai sai, ở trong tử điển của họ, sai mãi mãi là đối phương, mà các cô ấy vĩnh viễn luôn đúng. Cho nên đừng truy cứu xem đúng sai, chủ động nhận sai với các cô ấy mới là việc quan trọng hàng đầu. Mặt khác, tất cả phụ nữ đều thích lãng mạn, nếu khi anh xin lỗi cộng thêm một bó hoa hồng xinh xắn, sự chú ý của bọn họ sẽ dành cho bó hoa hồng trong tay anh, do đó có thể dễ dàng chấp nhận lời xin lỗi của anh. Tất nhiên sau khi tặng hoa nhất định phải đưa cô ấy ra ngoài ăn một bữa cơm ngon. Đi một nhà hàng tây tương đối hữu tình, hai người ăn tối dưới ánh nến, cùng với rượu đỏ là hoàn mỹ rồi, tối hôm đó các cô ấy có thể quên hết tất cả những thứ khó chịu.” Thư ký Trịnh kết thúc câu chuyện, nghe giống như một bản báo cáo.
“Vậy theo như cậu nói buổi tối tôi về phải mua hoa trước?” Tô Dịch Thừa hỏi.
“Đúng, chọn cái cô ấy thích, nếu mà chọn cái cô ấy không thích thì coi như là toi công rồi.” Thư ký Trịnh nói.
Tô Dịch Thừa gật đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “thì ra là nói xin lỗi còn cần kiến thức như vậy.” Đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, ngẩng đầu nhìn chằm chằm thư ký Trịnh hỏi: “thư ký Trịnh, cậu thường xuyên làm sai chuyện sao?” Nếu không sao cậu ta lại biết rõ mà nói thế.
Thư ký Trịnh có chút mất tự nhiên, hơi chột dạ nói: “cái này, cái này bất kể là lỗi của người nào thì cũng là lỗi của đàn ông, làm đàn ông cần rộng lượng chút, không thể quá chi li.”
Tô Dịch Thừa nhìn anh một chút, khóe miệng nhàn nhạt nở nụ cười.
Đến khi truyền thụ xong tất cả kỹ xảo xin lỗi xong, thư ký Trịnh nhìn anh hơi tò mò, bát quái hỏi: “Trợ lý, giữa hai người có mâu thuẫn gì a?” Anh ta vẫn cảm thấy tuy là Tô Dịch Thừa bắt đầu cuộc hôn nhân này hơi qua loa, nhưng mà nhìn thái độ của anh với vợ, thì nhìn ra được bọn họ sống chung rất hòa hợp, hơn nữa dường như anh rất yêu vợ mình, trước đây hầu như ngày nào cũng đưa đón vợ mình đi làm.
Tô Dịch Thừa còn đang suy nghĩ những bước xin lỗi mà thư ký Trịnh nói, nghe vậy ngẩng đầu nhìn cậu ta, nhàn nhạt cười nói: “cậu rất rảnh rỗi sao? Nếu rất rảnh tôi không ngại phân công thêm chút việc cho cậu.”
Thư ký Trịnh đột nhiên cảm thấy phía sau lưng mát lạnh, rõ ràng là Tô Dịch Thừa đang cười nói với anh