Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3702 lượt.

nhận ra anh ta, trước kia ngày cô và Tô Dịch Thừa đăng ký kết hôn đã gặp, sau lại biết được anh ta là thư ký của Tô Dịch Thừa, đi theo Tô Dịch Thừa hơn ba năm, coi như là trợ thủ đắc lực của anh.
"Mau vào đi." An Nhiên vội vàng nghiêng người đi để thư ký Trịnh dìu Tô Dịch Thừa đi vào phòng ngủ.
Đợi thư ký Trịnh đỡ Tô Dịch Thừa nằm lên trên giường xong, An Nhiên vội vàng vào bếp rót cho thư ký Trịnh chén nước: "nào, uống ngụm nước đi."
Như là thật khát, nhận lấy cái chén liền một hơi uống hết. Thư ký Trịnh mặc dù cũng rất cao, nhưng so với Tô Dịch Thừa vẫn thấp hơn nửa cái đầu, người cũng hơi gầy hơn, Tô Dịch Thừa nhìn không béo, nhưng mà rất cường tráng, da thịt rắn chắc, đoán là do hằng ngày kiên trì tập thể dục buổi sáng, cho nên để thư ký Trịnh đưa anh về, đúng là có chút vất vả.
Nhìn bộ dạng khát nước của anh ta, như là một chén không đủ, An Nhiên thử hỏi: "không thì tôi rót cho anh thêm một chén nhé."
Thư ký Trịnh vội lắc đầu, nói: "không cần không cần, thời gian không còn sớm, tôi sẽ không làm phiền nữa, hơn nữa bạn gái tôi còn đang chờ tôi ở dưới đây." Tối nay anh uống cũng không ít, đến khi tan tiệc, anh vừa định đón xe cho Tô Dịch Thừa về, đúng lúc bạn gái gọi điện tới, nói đang ở gần đó, hỏi anh tiệc đã tàn chưa, có muốn cùng về không, thế là anh liền bảo cô đến, rồi để cô ấy lái xe đưa Tô Dịch Thừa về, bây giờ cô ấy đang ở trong xe chờ dưới tầng đây.
"Như vậy a." Thời gian quả thật không còn sớm, An Nhiên gật đầu, cũng không lưu nữa, cười nói cảm ơn anh ta: "cám ơn anh đưa Dịch Thừa về, với cả thay tôi cảm ơn bạn gái anh."
Thư ký Trịnh cười ngây ngô gật đầu với cô, rồi mới xoay người rời đi. An Nhiên lễ phép đưa anh tới cửa, lúc này mới đóng cửa trở về phòng.
Trở lại phòng, thấy Tô Dịch Thừa nằm ở trên giường, giờ phút này đã hơi có tiếng ngáy. Tửu lượng của anh coi như không tệ, cho dù uống rượu say cũng sẽ không có hành động gì khác thường, cứ im lặng nằm ngủ như thế.
An Nhiên khẽ thở dài, tiến lên cởi tất ra cho anh, tháo cúc áo sơ mi, để anh hô hấp thuận hơn. Làm xong tất cả, An Nhiên mới xoay người đi vào phòng tắm mở chút nước nóng, cầm khăn, bưng nước đi ra, vắt nước, khẽ lau mặt và tay anh. Vừa lau vừa thì thầm: "đã bảo đừng uống rượu, chả nghe lời gì cả, lần này may là chỉ uống say, nếu còn tái phát bệnh dạ dày, anh xem em làm thế nào trừng phạt anh." Nói xong, đùa dai nhẹ nhàng lấy tay gõ gõ trán anh, Tô Dịch Thừa mơ màng có chút không vui cau mày lại, An Nhiên thè lè lưỡi đáng yêu, lúc này mới đứng dậy bưng nước quay ngược ra phòng tắm.
Mà An Nhiên không có phát hiện, trong nháy mắt cô xoay người, người trên giường vốn đang say đột nhiên mở mắt ra, trong ánh mắt chứa tia giảo hoạt đạt được mục đích, nơi nào có chút men say chứ.
Ban đêm An Nhiên nằm cạnh anh, ngủ có chút không yên, vì còn lo lắng nửa đêm anh không thoải mái, cô tỉnh để tiện chăm nom anh.
Mà Tô Dịch Thừa như là cũng không có biểu hiện khó chịu sau khi say rượu, an tĩnh nằm đó, khe khẽ ngáy, dường như ngủ say sưa.
An Nhiên nhắm mắt lại mơ mơ màng màng thiếp đi, đột nhiên cảm thấy người trầm xuống. Mở mắt ra, chỉ thấy Tô Dịch Thừa vừa trở mình, đùi áp lên hai chân cô, tay ngang ngược khống chế thắt lưng cô, cố định người cô. Lúc này giống như con đười ươi bám chặt người cô.
An Nhiên bị anh ôm chặt, gần như là thở dốc, vỗ nhẹ vai anh: "Dịch, Dịch Thừa, anh tỉnh sao?"
Tô Dịch Thừa không đáp, chỉ rên lên mấy tiếng, vùi đầu trước ngực cô, tay dùng lực ôm cô chặt hơn nữa, bắp đùi chà xát cô, như có như không trêu chọc cô.
Cả người An Nhiên bị anh trêu chọc không khỏi nóng ran lên, đưa tay muốn đẩy anh, nhưng không bù được sức lực của anh, không khỏi có chút hoài nghi hỏi: "Tô Dịch Thừa, không phải là anh giả say đấy chứ!"
Tô Dịch Thừa vẫn nhắm hai mắt không nói lời nào, như là thực sự say rồi, đầu tiếp tục chà chà trước ngực cô, cách lớp áo ngủ còn tà ác cố ý dùng miệng hôn cô.
"Ừ ——" Cả người An Nhiên rung lên, không khỏi nhạy cảm bật ra tiếng.
"Tô Dịch Thừa!" An Nhiên gần như là nghiến răng, đưa tay ra đỡ mặt anh để anh đối diện với mình, không phải là người này giả vờ say chứ!
Mượn cảm giác say, tay người nào đó cũng bắt đầu không an phận, không biết từ lúc nào đã len lén chui vào trong áo ngủ của cô, chuyển động trên da thịt trắng mịn như tơ của cô.
An Nhiên bị anh khiến cho luống cuống tay chân, một mặt cố định đầu anh để anh không có cơ hội chiếm tiện nghi, mặt khác tay anh lập tức di chuyển trên người cô, cô vừa bắt được tay anh, đáng ghét là anh thế mà lại dùng chân chà xát cô, cứ tuần hoàn như thế, An Nhiên căn bản không phải là đối thủ của anh.
Thật là mấy lần hoài nghi có phải anh giả vờ say không, nhìn bộ dạng mờ mịt của anh, lại không phân biệt được là anh say thật hay giả say!
Tối hôm qua đúng là bị xé ra ăn vào bụng rồi, quần áo hai người rơi lả tả dưới mặt đất, dưới chăn, thân thể hai người dây dưa với nhau.
Khi tỉnh lại Tô Dịch Thừa còn ngủ, vầng sáng vàng nhạt xuyên thấu qua rèm cửa sổ màu trắng ngà rọi sáng cả gian phòng, khiến người ta n


Old school Easter eggs.