The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3700 lượt.

hư đặt mình vào một màn sương mù mờ mịt, có chút mộng ảo duy mỹ.
An Nhiên than nhẹ, nhìn gương mặt đang say ngủ như đứa bé kia, không khỏi đưa tay khẽ chạm lên mặt anh, cô biết tối qua anh căn bản là không say, chỉ là mượn rượu giở trò mà thôi, vì cô nhớ tối hôm qua khi mình không ngừng bị anh khiêu khích, người đàn ông này thật đáng ghét cố tình hỏi cô có tha thứ cho anh không, còn đáng giận là, chỉ cần đáp án của cô là phủ định, anh liền cố tình thay đổi phương pháp hành hạ cô, cho đến khi cô cầu xin tha thứ mới thôi.
Nghĩ tới, An Nhiên có chút tức giận, nhỏ giọng mắng: "đồ đểu, đồ lưu manh!" Sau đó khom người tiến lên, há mồm cắn nhẹ lên cái mũi cao thẳng của anh.
Tô Dịch Thừa rên lên tỉnh lại, mở mắt ra, thấy khuôn mặt phóng đại trước mắt, chóp mũi truyền đến cảm giác ngưa ngứa, đột nhiên đưa tay vòng quanh thắt lưng cô, xoay người áp cô xuống phía dưới, khẽ hôn lên đôi môi xinh đẹp tuyệt trần của cô, trên mặt nở nụ cười thật to: "sớm!" Tâm tình rất tốt!
An Nhiên vẫn tức giận, nhỏ giọng mắng câu: "Đồ xấu xa, lưu manh." Sau đó tức giận xoay người cố ý không nhìn anh.
Tô Dịch Thừa cười to, cả người cố ý chôn ở cổ cô, há mồm khẽ cắn xuống bả vai mượt mà của cô, sau đó khẽ nói bên tai cô: "anh chỉ lưu manh với em thôi." Dưới chăn, hai người không một mảnh vải dây dưa một chỗ, tay đang nắm bên hông cô kéo một cái, để thân thể hai người càng kề sát nhau.
An Nhiên chợt quay đầu, trừng to mắt nhìn anh, dưới chăn cô cảm giác được rõ ràng sự khác thường của anh, vội vươn tay muốn đẩy annh: "anh, anh xuống dưới."
Tô Dịch Thừa nhìn cô, con ngươi đột nhiên trở nên thâm thúy, trong con mắt như là có hai ngọn lửa bốc cháy hừng hực, khẽ gọi bên tai cô: "An Nhiên. . . . . ."
An Nhiên phát khóc, cơ thể cô vẫn còn đau nhức kịch liệt, thật sự không chịu được anh dày vò nữa, vội cầu xin: "Tô, Tô Dịch Thừa, em thực sự rất mệt mỏi, để em dậy có được không."
Tô Dịch Thừa cười, đầu chôn ở cổ cô, mút sâu một hơi, thanh âm căng thẳng nói: "đừng động đậy, cứ để anh ôm như vậy một lát."
Nghe vậy, An Nhiên thật sự không dám lộn xộn rồi, cô đã từng tra tư liệu, hình như đàn ông vào buổi sáng là dễ dàng bị kích thích nhất, cô cũng không muốn ‘rước họa vào thân’.
Hai người cứ ôm nhau như vậy một lúc lâu, cảm giác được sự khác thường trên người anh từ từ tiêu tan, mới vỗ nhẹ anh, nói: "để, để em dậy."
Không đợi Tô Dịch Thừa trả lời, lúc này điện thoại của An Nhiên đặt trên tủ đầu giường vang lên, Tô Dịch Thừa trở mình xuống khỏi người An Nhiên, đưa tay với cái di động cho cô, rồi mới xoay người xuống giường đi thẳng vào phòng tắm.
"Hô ——" An Nhiên thở phào một cái thật dài, rồi mới nhấn nút nghe: "a lô." Vừa nghe đối phương nói, An Nhiên bỗng dưng mở to mắt, tâm tình kích động: "cái gì, tại sao có thể như vậy!"






Bất trắc thi nhau tới
Điện thoại lúc sáng là Trần công gọi tới, ông ta nói phòng mẫu — sập!
Khi An Nhiên cấp tốc rửa mặt thay quần áo chạy đến nơi, thì thấy hiện trường hỗn độn, trần nhà phòng mẫu rơi xuống, làm vỡ rất nhiều đồ đạc bên trong. Toàn bộ hiện trường nhìn vô cùng thê thảm. Mà điều duy nhất đáng ăn mừng là lần này không có người bị thương, nghe nói thời gian sụp đổ là vào buổi sáng, có hai người công nhân đi đến, còn chưa mở cửa đi vào, đã nghe thấy ‘ầm —’ một tiếng thật lớn, sau đó khi bọn họ chạy đến đây, mở cửa đi vào, hiện trường đã thành như bây giờ.
"Cố thiết kế, cô xem hiện tại phải làm sao bây giờ, thứ hai là thời gian nghiệm thu, như bây giờ, sửa chữa căn bản là không thể, dựa theo bản mẫu thi công lại một lần nữa thì thời gian không cho phép rồi!" Nhìn hiện trường bừa bọn này, Trần công căn bản là không dám hi vọng vào buổi nghiệm thu ngày thứ hai.
An Nhiên bình tĩnh nhìn một bê tông rơi từ trên trần xuống, còn có những cái bàn và thùng nước bị khối xi măng đập nát kia. Cho đến bây giờ trái tim An Nhiên vẫn còn đập rất mạnh, tiến lên, đưa tay sờ sờ những cái bàn bị đập hỏng kia, nhàn nhạt mở miệng: "tại sao có thể như vậy?"
Ngồi bật dậy, mở ngăn kéo ra định bụng lấy bản vẽ ra xem xét lại một lần nữa, nhưng vừa mở ra mới phát hiện, bản thiết kế vốn đặt trong ngăn kéo lúc này thế nhưng không cánh mà bay rồi, căn bản là không tìm được!
Khi An Nhiên còn đang lục tung tìm kiếm bản thiết kế, thì cửa phòng chợt bị gõ vang, là cô bé tiếp tân, nói là Hoàng Đức Hưng bảo cô qua đó.
An Nhiên gật đầu, chính là ông ta không tìm, cô cũng định qua đó, sự cố lần này, tất nhiên là phải khai báo, đối với công ty, đối với hạng mục, đối với mình, đều cần cả.
Đột nhiên nhớ tới cái gì, liền gọi lại cô bé tiếp tân đang chuẩn bị rời đi: "đợi đã, Trần Trừng ở bên ngoài sao?" Cô quay về dường như là không nhìn thấy cô ta. Mà phòng mẫu xảy ra chuyện lớn như thế, vừa rồi cô ở hiện trường gần một tiếng đồng hồ cũng không thấy cô ta qua đó.
"Ách." Cô bé tiếp tân ngẩn người, cố gắng nhớ lại, lắc đầu nói: "hôm nay em nhớ là chưa nhìn thấy cô ấy, không phải là cô ấy đến muộn chứ?"
An Nhiên trong lò