Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3694 lượt.

lớn không?" Hoàng Đức Hưng nói ý.
Dù sao còn phải tiếp tục làm ở đây, cũng không tiện từ chối ông ta, An Nhiên chẳng qua là khẽ gật đầu, đồng ý: "lúc nào tôi sẽ hỏi chút xem." Có thể kéo dài thì kéo dài đi.
"Tốt tốt." Hoàng Đức Hưng vui vẻ gật đầu lia lịa, sau đó lại nói chuyện công việc với An Nhiên, rồi mới xoay người ra khỏi phòng làm việc của An Nhiên.
Buổi chiều An Nhiên và Trần Trừng cùng đi phòng bản mẫu, tiến độ bản mẫu đang rất thuận lợi, thậm chí còn nhanh hơn so với kế hoạch, như vậy An Nhiên liền yên lòng rồi, không cần sợ không kịp cuộc bình xét cuối cùng.
Vì biết tối nay Tô Dịch Thừa về muộn, cho nên cũng không vội về, cứ như vậy, ở trong phòng làm việc vẽ tranh quên cả thời gian, khi thu dọn đồ đạc trở về thì mới phát hiện ngoài cửa sổ trời đã tối đen. May mắn là nhà cũng cách công ty không xa, đi mấy phút đồng hồ là có thể về đến nhà.
Thu dọn đồ đạc đi ra ngoài, cả đại sảnh im ắng, đèn đại sảnh vẫn sáng, máy tính của Trần Trừng vẫn mở, túi của cô ấy ở trên bàn làm việc, hiển nhiên lúc này chỉ có cô và Trần Trừng là còn chưa về.
Vốn là định ở trong phòng làm việc chờ cô ấy quay lại rồi cả hai cùng đi xuống cổng lớn, nhưng chờ mấy phút cũng không thấy cô ấy quay về, cuối cùng An Nhiên định bụng từ bỏ tự mình về trước.
Khi đang đợi thang máy, dường như An Nhiên thoáng thoáng nghe thấy tiếng khóc nức nở từ bên kia hành lang. Nhíu mày, An Nhiên có chút hiếu kỳ đi về phía bên kia, tiếng khóc càng lúc càng to, càng ngày càng rõ, thậm chí nghe thanh âm này, An Nhiên còn cảm thấy có chút quen tai.
Đợi đến gần, ở chỗ rẽ cầu thang an toàn, rốt cuộc An Nhiên nhìn thấy người vừa khóc, vừa chịu đựng tâm tình của mình, mà người này không phải ai khác, chính là Trần Trừng.
An Nhiên đứng phía sau cô ấy một lúc lâu, cô cũng không phát hiện. An Nhiên đưa tay lấy giấy ăn cho cô ấy, lúc này Trần Trừng mới ngoảnh đầu lại nhìn thấy người đứng phía sau, vội vàng lau dòng nước mắt trên mặt đi, lúng túng cười cười với An Nhiên, chỉ là nụ cười kia, còn khó coi hơn là khóc.
"Chị, chị Cố, chị còn chưa đi a."
An Nhiên gật đầu, đưa giấy ăn trong tay cho cô ấy. Khẽ hỏi: "xảy ra chuyện gì?"
Trần Trừng đưa tay nhận lấy, nhưng chỉ lắc đầu, không trả lời câu hỏi của cô.
Cô ấy không nói, tất nhiên An Nhiên cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu, không nói gì.
Hai người trở lại đại sảnh, An Nhiên hỏi cô ấy đã về chưa, chỉ thấy Trần Trừng lắc đầu, nhàn nhạt nói mình còn có chút việc chưa làm xong, qua một lát nữa mới về.
An Nhiên gật đầu, tất nhiên sẽ không miễn cưỡng, chỉ là trước khi đi, không nhịn được quay đầu nhìn cô ấy, khẽ nói: "nếu thật sự có chuyện gì, đừng giấu trong lòng, nói ra, có lẽ tôi không giúp được gì, nhưng trong lòng mình cũng dễ chịu hơn."
Trần Trừng nhìn cô một lúc lâu, gật đầu, ánh mắt chợt lóe lên.
Về đến nhà, An Nhiên nấu cho mình chút mì coi như là đã thông qua bữa tối. Vừa ăn vừa khinh bỉ tài nấu nướng của mình, thật sự là không dám khen tặng. Phải công nhận là gần đây khẩu vị của cô đã bị Tô Dịch Thừa nuông chìu quá rồi, trước kia còn cảm thấy gom góp gì đó là có thể lót dạ qua loa, bây giờ thì một chút ăn cũng không vào. Mà nhớ tới bộ dạng của Tô Dịch Thừa lần nào cũng ăn rất nồng nhiệt, lại còn nước mì nóng cũng uống hết không dư một giọt, đột nhiên cảm thấy rất ủy khuất anh, vì hành động của anh mà cảm thấy ấm áp diệu kỳ.
Cũng không ăn được bao nhiêu, cuối cùng thật sự là cảm thấy khó có thể nuốt trôi liền cho tất cả mì trong bát kia vào thùng rác. Không có Tô Dịch Thừa buổi tối dường như có chút vô vị, chán ngán ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách xem tivi, nhưng không biết đang xem cái gì, khi nữ diễn viên nào đó trên tivi khóc lê hoa đái vũ thì An Nhiên xem thế rồi ngủ thiếp đi.
"Ting toong —— ting toong ——"
An Nhiên là bị tiếng chuông cửa làm thức giấc, tiếng chuông cửa dồn dập liên tục vang lên, đánh thức An Nhiên từ trong giấc mộng.
Chương 105.2
Mơ hồ còn chưa kịp phản ứng, sững người ngồi một lúc lâu, trong đầu vẫn còn không tỉnh táo, trên màn ảnh đã sớm không nhìn thấy nữ minh tinh khóc lê hoa đái vũ nữa, hiện đang chiếu tin tức nửa đêm.
"Ting toong —" thấy trong nhà vẫn có phản ứng, người ngoài cửa lại nhấn chuông cửa.
Lúc này An Nhiên mới kịp phản ứng, vội vàng đứng dậy, nhìn đồng hồ đeo tay một chút, đã gần 12 giờ, cô không biết đã muộn thế này còn ai tới đây, vội vàng sửa sang lại bộ đồ ngủ hơi nhăn nhúm trên người mình, rồi mới đi về phía cửa nhà, qua màn hình nhìn thấy một người đàn ông dìu Tô Dịch Thừa đứng ngoài cửa, mà Tô Dịch Thừa nhíu chặt lông mày, như là rất khó chịu.
Thấy thế, An Nhiên vội vàng mở cửa ra, vừa mở cửa, đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, rõ ràng là người nào đó uống quá nhiều, uống đến mức không tự về nhà được mà phải để người khác đỡ về.
"Phu nhân, trợ lý anh ấy —" thư ký Trịnh vừa mở miệng muốn nói, lại nghĩ tới cái gì, vội vàng sửa lời: "à không, hiện tại hẳn là Tô phó thị trưởng rồi, phó thị trưởng tối nay rất vui vẻ, cho nên uống hơi nhiều."
An Nhiên gật đầu với người đàn ông kia, cô


Polly po-cket